Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

 


Lời Thú Tội 

Tôi, công dân của cường quốc Hoa Kỳ
Vừa sống sót qua một thời dâu bể
Tôi nhuộm tóc cho đời thêm tươi trẻ
Đổi tên mình cho dể đọc, dể nghe

Thưa, tôi chính là thằng Cu Tí ốm teo
Một dạo mót khoai trên vùng Kinh Tế Mới
Đêm Sông Bé căn nhà tranh tăm tối
Bữa ăn chiều không đủ cháo thay cơm

Tôi quên rồi, tôi là kẻ vong ơn 
Sẽ gởi nắm xương tàn nơi đất khách
Trong giấc ngủ, tôi mơ về Bahama, Las Vegas
Mơ con tôi một ngày sẽ vào Harvard, Stanford

Tôi nghiêm chỉnh chào cờ trước mỗi trận football
Nhưng ghét những lễ thượng kỳ quốc gia, quốc kháng
Mặc ai chết, ai vào tù ra khám
Gánh sơn hà đâu phải để tôi lo

Tôi thích nói về chuyện stock, mutual fund
Hơn là chuyện cháo rau khoai sắn
Đời là thế, có khi mưa khi nắng
Tôi trả lời về quá khứ đau thương

Tôi thích khoe mình mới được lên lương
Dấu đi những món nợ đời tôi chưa trả hết
Tôi nợ cha đôi mắt trừng khi chết
Nợ mẹ già dòng máu chảy trong tim

Tôi quên rồi, tôi có vạn thằng em
Đang lây lất trên vỉa hè, góc phố
Sẳn sàng giết nhau vì chén cơm manh áo
Và học đường là những tối đi hoang

Tôi quên rồi, tôi có vạn đứa con
Trôi giạt giữa quê hương mùa bão lửa
Là tôi đấy những ngày xưa thiếu sữa
Trong tay gầy của mẹ buổi sơ sinh

Tôi quên rồi, tôi có vạn người anh
Trong ngục tối, trên rừng sâu núi thẳm
Người đi khuất vào hư vô quên lãng
Không mộ bia và không cả họ tên

Tôi quên rồi, những người chị thân yêu
Đang lạc lỏng nơi nào trên đất Thái
Đêm chị ngủ có mơ về quê ngoại
Bên hàng dừa, bên ruộng lúa nương dâu

Tôi một mình trong tháng sáu mưa ngâu
Nghe ai gọi từ bên kia biển rộng:
Thằng Cu Tí, mầy là thằng phản bội
Tôi giật mình và sực nhớ ra tôi.


Trần Trung Ðạo