|
|
||||||||||||||||||||||||||||||||
|
||||||||||||||||||||||||||||||||
|
lời tựa cho tác phẩm Giấc Mơ Việt Nam
Bắt
đầu từ đó. Từ trại tỵ nạn Camp Pendleton, Leamsing, Palawan,
Pulau Bidong, Sungai Besi, Bataan, White Head, Panat Nikhom, Galang. Những địa
danh xa lạ đã trở nên thân thiết. Ngửa tay cầm chén gạo tình
người. Thank you, merci, danke, gracias. Tuổi hai mươi, ba mươi, và
ngay cả năm mươi, bảy mươi mới bắt đầu tập nói. Những câu
tiếng Anh bập bẹ, những dòng chữ Pháp, Đức, Tây Ban Nha ngập
ngừng. Bắt
đầu từ đó. Từ những buổi chiều âm thầm nhìn qua bên kia
biển, tự hỏi, phải chăng chấm đen cuối chân trời đó là quê
hương. Cành hoa hồng được thả trôi trên biển để nhớ nhau
trong ngày cưới. Con búp-bê được nhẹ nhàng đặt trên mặt nước
xanh trong ngày sinh nhật của con. Vợ đã chết và con đã chết
trong một lần vượt biển sau anh. Bắt
đầu từ đó. Từ đêm giao thừa đầu tiên. Không bánh chưng xanh.
Không rượu nồng pháo nổ. Không một lời chúc tụng của bà con.
Chỉ có tiếng hú của cơn bão tuyết đang dội vào khung cửa kính.
Hai ngọn nến nhỏ, một bó hương thơm và những giọt nước mắt
nhỏ xuống trong đêm giao thừa cô độc. Em bé mười ba tuổi lần
đầu tiên tập cúng mẹ mình. Cúng về đâu và lạy về đâu.
Trong lòng biển Đông sâu thẳm, mẹ có còn nghe được tiếng khóc
của đứa con đang lạc loài trên đất lạ. Bắt
đầu từ đó. Từ hành lang phi trường Tân Sơn Nhất, người lính
già HO gạc nước mắt chào tạm biệt thân nhân, tạm biệt quê hương,
nơi một lần máu mình đã đổ. Ra đi, mang theo những tên tuổi,
những địa danh đã hằn sâu trong ký ức. Ra đi, để lại sau lưng
tuổi thanh niên trong ngục tù xiềng xích. Ra đi, để lại bao đồng
đội, chiến hữu, anh em đang tiếp tục đếm những ngày dài bất
hạnh trên quê hương. Bắt
đầu từ đó. Tiếng guốc không còn khua trên đường phố. Hàng cây
sao đã héo. Hàng me xanh đã tàn. Hàng phượng vĩ không còn đỏ
thắm. Những trụ đèn khuya trước cổng trường không còn ai đứng
đợi. Những ô cửa của lớp học và của đời người đã đóng.
Và cả một quê hương thân yêu cũng chừng như đã chết. Ra đi.
Ra đi. Và
từ đó chúng ta đi. Cảnh đời tuy có khác nhau. Tuổi tác tuy có
khác nhau. Thời điểm tuy có khác nhau. Nhưng chúng ta, những người
Việt Nam may mắn còn sống sót, cùng mang một nỗi đau chung: nỗi
đau Việt Nam. Nỗi đau lớn dần theo mỗi ngày biệt xứ. Nước
mắt của những bà mẹ Việt Nam khắp ba miền góp lại chắc đã
nhiều hơn nước sông Hồng. Xương trắng của cha anh chúng ta nếu
chất lại chắc đã dài và cao hơn cả dải Trường Sơn. Hai
mươi tám năm sau. Cơn bão lửa dù chưa qua hết nhưng với ý chí vươn
lên, những người Việt Nam may mắn còn sống sót, thay vì ngồi
thở ngắn than dài cho số phận, đã dìu nhau đứng dậy, dìu nhau
đi lên, sống một cuộc sống tích cực, làm những công việc tích
cực cho bản thân, cho gia đình, cho đất nước. Nhờ thế, sau đêm
tối trời của vận nước và đời mình, đa số chúng ta đã tìm
được một cành mai hy vọng ở xứ người. Để từ đó làm điểm
khởi hành lên đường đi dựng lại Mùa Xuân Dân Tộc. Hai
mươi tám năm sau. Đau buồn vẫn chưa nguôi nhưng sức sống không
phải vì thế mà ngừng lại. Những thuyền nhân tí hon trên những
chiếc ghe bằng gỗ mong manh ngày xưa bây giờ đã lớn. Các em đã
thành những kỹ sư, bác sĩ tài ba, những khoa học gia lỗi lạc
trong nhiều ngành. Ai đã dạy em nên người? Cha mẹ. Vâng. Thầy cô.
Vâng. Nhưng còn hơn thế nữa, còn từ trong dòng máu Việt Nam. Hai
mươi tám năm sau. Những con nước nhỏ dưới chân cầu đã trôi
ra biển rộng. Nhưng không phải vì thế mà tan loãng trong đại dương
bát ngát như hàng triệu con nước khác. Trái lại, những giọt nước
từ sông Hồng, sông Hương, sông Ba, Thu Bồn, Trà Khúc, Cửu Long, Vàm
Cỏ, vẫn hẹn một ngày bốc thành hơi, bay về tưới mát ruộng
đồng xứ Việt thân yêu đã nhiều năm đại hạn. Tập
sách nhỏ này gồm một số bài viết thuộc nhiều thể loại, đôi
bài tham luận, dăm bài tâm bút, vài câu chuyện ngắn, về những
chuyện vui và buồn, đời và đạo, niềm đau riêng và nỗi lo
chung. Tập
sách nhỏ này, được viết trong những đêm không ngủ, sau những
chuyến đi xa, từ những khuya tâm tình bên lửa trại với các
bạn trẻ, trong những buổi tiếp xúc với các cộng đồng, những
lần thăm hỏi bà con cô bác. Tập
sách nhỏ này, và ngay cả người đã viết ra nó, một ngày không
xa sẽ rơi vào quên lãng, sẽ tan biến đi theo chu kỳ sinh, trụ,
dị, diệt của nhân sinh tạo vật. Điều đó hẳn nhiên nhưng không
quan trọng. Điều quan trọng là hôm nay, trong giờ phút còn được
phép có mặt, còn được phép góp phần, xin được làm một que
củi nhỏ để ngọn lửa hy vọng, tình người, tình đất nước,
trong lòng mỗi chúng ta, đừng tắt. Cám ơn. Boston,
ngày 2 tháng 4 năm 2003 Trần
Trung Đạo
|
|||||||||||||||||||||||||||||||