Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 



 

Người Con Gaí Trên Đường Bolsa


Người con gái đứng trên đường Bolsa
Sao em chưa về trời sắp tối ?
Em đứng đây từ khi đêm chưa sáng
Lá cờ vàng cầm chặt trong tay

Người con gái Việt Nam từ khổ nhục sinh ra
Trên đất nước hận thù bao thế kỷ
Em khôn lớn dù giữa lòng đất Mỹ
Vẫn không quên mình da thịt Việt Nam

Nền cờ vàng là dải giang san
Ba gạch đỏ nối ba miền chung thủy
Là Hoàng Liên Sơn, Trường Sơn, Thất Sơn hùng vĩ
Là sông Hồng, sông Cửu, sông Hương

Hãy cầm chặt nghe em, như cha giữ biên cương
Như thuở mẹ ôm em như lòng biển cả
Như ông nội chết để giữ yên mồ mả
Như bao người ngã xuống giữ quê hương

Em vẫn ngồi đây dù mưa ướt đêm sương
Đã lâu lắm chưa bao giờ được thế
Những chị, những anh, cụ già, em bé
Cùng cất cao bài hát tự do

Người con gái đứng trên đường Bolsa
Như đang đứng giữa Sài Gòn chiến thắng
Hãy giữ lấy niềm tin, trời Việt Nam sẽ sáng
Bốn ngàn năm lịch sử vẫn còn đây.

Trần Trung Ðạo