Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

Người Về



Người về bóng ngã trên đường phố
Phố đổi màu theo mỗi bước chân
Mười năm ở lại cùng muông thú
Mây đã thành mưa rụng mấy lần

Chén rượu quan hà chưa uống cạn
Hương nồng ngây ngất vẫn còn đây
Người ơi! trăng vẫn tròn trong mộng
Sao chẳng chờ nhau một kiếp nầy

Người về một tấm thân hoang phế
Ngơ ngác bên đường lạc dấu vui
Chiếc áo phong trần xin gửi lại
Mười năm đi quên mất tiếng cười

Vẫn tạ ơn đời khi sống sót
Mười năm máu chảy đọng thành thơ
Lòng ai muôn dặm còn thao thức
Có biết rằng đây vẫn đợi chờ

Người về thương bóng mây qua núi
Núi đứng muôn đời nhớ tiếc mây
Cứ tưởng một lần quay trở lại
Cùng nhau vui hết cuộc sum vầy

Ngụm khói lam chiều thôn Việt Bắc
Như màu khói thuốc thuở quen nhau
Bài thơ xưa viết mừng em lớn
Vẫn giữ làm tin chẳng nhạt màu

Người về ngồi lại thềm soan cũ
Cỏ mọc điêu tàn trên lối xưa
Xin khóc một lần cho thãm thiết
Cho sóng triều dâng mở hội mùa

Ngôi mộ ven đường ai chết đó
Đi tìm tung tích của cha anh
Đâu những oan hồn xưa lạc bước
Về đây nghe lại khúc quân hành

Người về cúi nhặt bài thơ cũ
Nhặt trái tim mình trong khói tro
Mười năm đácũng mềm như lệ
Chẳng trách ai quên một chuyến đò.