Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

 

Em Đã Vào Nước Mỹ 
Phải Không Em ?

Họa và Tặng Trương Hồng Sơn
Trại Sungei Besi



Em đã vào nước Mỹ phải không em
Đừng quên nhé gởi về đây bóng mát
Trời Malaysia tháng nầy nắng rát
Mây chẳng về từ dạo ấy em đi

Nhớ gởi về đây một chút tin yêu
Những vần thơ vội vàng chưa kịp viết
Vầng trăng cũ sẽ mang màu vĩnh biệt
Khi mảnh đời thân thiết đã phân ly

Anh đứng bên nầy Trại Cấm Sungei Besi
Như tội phạm đang chờ ngày xử án
Chuyện tự do trở thành trò rao bán
Chẳng ai còn để ý nữa đâu em

Trong những ngày tù tội lãng quên
Anh cố giữ lại đây giữa lòng trại cấm
Chút hy vọng của một ngày nắng ấm
Chút lửa hồng tranh đấu sẽ không tan

Bài thơ buồn anh viết giữa gian nan
Bằng thống khổ hờn căm sôi trong máu
Bằng nước mắt của bầy em đang đói
Bằng tủi buồn của mẹ lúc xuôi tay

Nhớ gởi về đây nước mắt em cay
Để anh nếm cuộc đời qua vị đắng
Và đôi lúc một mình trong đêm vắng
Anh âm thầm hoài vọng chút hương xưa

Em đã vào nước Mỹ phải không em
Đừng quên nhé những người còn ở lại.