Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.


photo credit: Pham Van Mui

 

Muà Xuân, Em , Quê Hương 
Và Hy Vọng


Chúng ta là những kẻ chưa quen
Đời trăm ngả chưa một lần ghé lại
Thời lưu lạc nên thường xa cách mãi
Nợ gia đình cơm áo vẫn ngược xuôi

Thơ em làm như mật đọng trên môi
Con bướm nhỏ vô tư
Trong vườn xuân xinh xắn
Thơ anh viết sao còn đầy cay đắng
Nước non buồn anh chẳng thể nào quên

Có gì mang anh để đến gần em
Như đến với một vì sao
Lẽ loi
Xa tít
Em ở đấy vùng trời mây che kín
Nhớ quay về khi gió trở heo may

Anh sẽ bắt cầu
Để được nắm đôi tay
Để nghe máu trôi theo từng nhịp thở
Tiếng đập của con tim
Hay tiếng của quê hương
Dang chào mùa xuân tự do rực rở
Về nghe em, én đã báo sang mùa

Ta sẽ đứng trên đồi
Nghe tiếng sáo vi vu
Tiếng suối chảy hay tiếng lòng tha thiết
Em thấy đó trời quê hương xanh biếc
Gió quê hương vẫn mát tự bao giờ
Nắng dịu dàng soi suối tóc em mơ
Mai nở rộ trên đường quen lối cũ
Anh ra đi đã bao lần tự nhủ
Sẽ một ngày về lại bến sông xưa

Thu Bồn ơi thương nhớ mấy cho vừa
Có lạnh lắm vì tôi thường trể hẹn
Ta đến viếng đầu năm
Những chùa hoang miếu lạnh
Nghe anh linh từ cỏi chết vọng về
Nén hương lòng tạ tội với tổ tiên
Những kẻ đã nằm yên trong lòng đất
Còn ai nữa chưa một lần vuốt mắt
Những oan hồn vất vưỡng lạc nơi đâu
Đã chết đi cho nước chẳng thay màu
Cho sông núi đất trời muôn năm đứng
Em thấy đó một Trường Sơn sừng sững
Bốn nghìn năm như cứ muốn dài hơn

Ta sẽ lau đi những vết tủi hờn
Trên trán Mẹ
Trên lưng Cha
Mừời sáu mùa xuân quằn quại
Ta sẽ đếm bao nhiêu người còn lại
Những họ tên ký ức chẳng phai nhòa
Mai sẽ vàng thêm
Trên những lối em qua
Duyên sẽ thắm
Trên tuổi đời người con gái
Đêm tối sẽ qua đi
Ngày mai rồi sẽ tới
Dù gian nan xin cố gắng vươn mình

Anh dắt em về thăm lại quê anh
Nơi mộ mẹ mười năm hương khói lạnh
Đừng trách mẹ ơi
Đưá con đầu hư hỏng
Đã về đây như nước trở về nguồn
Con trở về như ngựa trở về truông
Như con én mang mùa xuân...đến trể

Ta sẽ đi khắp hang cùng ngỏ hẽm
Gom góp anh em còn lang bạt trăm đường
Cúi nhặt từng ngọn cỏ cọng rơm
Hôn đôi mắt em thơ
Trên từng vỉa hè, góc chợ
Thế hệ của các em
Những cành mai đang nở
Ráng quên đi một quá khứ đau buồn
Xây lại nhà từ trên những tang thương
Từ ngăn cách đã chia bờ đất nước
Hát đi em bài tình ca năm trước
Đã lâu rồi dấu kín tận trong tim

Chẳng ai còn ngăn tiếng hát của em
Tiếng hát tự do
Giữa núi rừng đang chuyển động
Ôi mùa xuân, em, quê hương và hy vọng
Anh mơ hoài một tổ quốc hôm nay

Đêm giao thừa tiếng pháo nổ đâu đây
Anh khai bút bài thơ tình thứ nhất.