Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 




Mùa Xuân 
Trong Những Tấm Lòng 



Vẫn còn đó, một mùa Xuân em ạ
Dù sáng nay Đông đến giữa quê người
Đưa nhau về lòng ấm một niềm vui
Trời rét lạnh, cơn mưa mùa đang tới

Cụ già tay run tặng tờ bạc mới
Em nữ sinh nhịn ăn sáng, nhịn mua quà
Chị bán hàng dành dụm gởi đi xa
Gởi tình nghĩa về bên kia trái đất

Quê ta đó, những căn nhà không nóc
Huế buồn hiu, xơ xác túp lều tranh
Chiều Hội An , khổ cực đám dân lành
Đêm Quảng Trị, mưa nhiều hay nước mắt

Trôi về đâu những thây người lạnh ngắt
Chảy về đâu xa lắm hỡi dòng sông
Cho anh hôn xác mẹ nổi bềnh bồng
Để nhớ lại ngày nào anh ra biển

Để anh nhớ ngày đi không ai tiễn
Lặng lẻ chào đất nước bỏ rơi anh
Nhưng anh bỏ rơi đất nước không đành
Những thao thức theo anh từ tuổi dại

Em nghe không, mùa Xuân đang trở lại
Trong hồn xanh hy vọng mỉm môi cười
Đưa nhau về lòng ấm một niềm vui
Dù chân bước trên quê người tháng Chạp.

Trần Trung Ðạo