Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 


Photo Credit: Pham Van Mui


Độc Hành

Em ở bên nhà tôi ở đây
Mười năm sương gió bạc vai gầy
Tôi nhớ quê nghèo xa vạn dặm
Nhớ gì như thể nhớ đêm nay

Ừ nhỉ mười năm như thoi đưa
Quê hương bão lụt đã bao mùa
Ai còn ai mất ai xiêu lạc
Ai bước một mình trong gió mưa

Em ngồi giặt lụa bến sông Thu
Lòng buông theo nước chảy xa mù
Tôi đứng bên nầy nghe kỷ niệm
Gọi về từ cõi mộng hoang vu

Tôi thấy tôi về trong giấc mơ
Nhà tôi giặc đốt tự bao giờ
Vườn hoang lau sậy buồn hiu hắt
Một lũy tre già trông xác xơ

Tôi thấy em ngồi bên chấn song
Nhìn lên hướng núi nắng pha hồng
Người đi xa tít bờ sông vắng
Để ánh thu buồn trong mắt trong

Mười năm tôi quên mất tuổi tên
Công cha nghĩa mẹ vẫn chưa đền
Gió sương chăn chiếu đường không bạn
Đi hết cuộc đời không có em.

Trần Trung Ðạo