Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

Tôi Bỏ Quên Tôi



Tôi đã dặn lòng mình bao nhiêu bận
Nhắc làm gì những chuyện cũ xa xôi
Mười bảy năm như ánh chớp ngang trời
Sẽ tan biến vào không gian vô tận

Những tủi nhục của một thời lận đận
Đã bao lần cố khép lại trong tôi
Dẫu khổ đau năm tháng cũng qua rồi
Dẫu thương tiếc cũng đã thành kỷ niệm

Khi ngồi lại một mình trong yên lặng
Tôi âm thầm tự hỏi lấy riêng tôi
Tôi là ai ngơ ngác đứng trên đời
Và dĩ vãng trên vai gầy trĩu nặng

Tôi đã bỏ quê hương nghèo ở lại
Để đi tìm một chút đỉnh công danh
Được gì đây sau những cuộc tranh dành
Tôi kết quả vẫn là người thua cuộc

Tôi đã đổi ánh trăng vàng quen thuộc
Cho ánh đèn phố thị sáng đêm thâu
Bã vinh hoa che đậy kiếp trâu cày
Xe với ngựa để giấu đời nô lệ

Tôi đã đổi tấm tình sâu của mẹ
Cho dăm lời mật ngọt thấm trên môi
Những điêu ngoa tôi học đã quen rồi
Những gian dối của lòng người đen bạc

Tôi đã bỏ giấc mơ thời loạn lạc
Nối hai bờ vĩ tuyến cách chia nhau
Anh em tôi sống chết ở phương nào
Tôi thiếu lắm chút tình người dân Việt

Tôi đã đứng bên nầy sông cách biệt
Bao năm rồi dõi mắt ngó bên kia
Tim tôi đau theo mỗi phút chia lìa
Máu tôi nghẹn theo mỗi giờ trông đợi

Ôi đất nước dù điêu tàn bao độ
Hẹn một ngày thắp ngọn nến thương yêu.

Trần Trung Ðạo