Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

 

Bài Thơ Cho Quê Hương


Tôi viết bài thơ gởi về Hà Nội
Đâu anh linh hùng khí của năm nào
Hà Nội bây giờ đứng giữa thương đau
Nghe máu rỉ tự trong lòng lịch sử

Tôi viết bài thơ gởi về xứ Huế
Huế thân yêu nét đẹp đã không còn
Cô gái tuổi học trò ngồi đợi khách bên sông
Chiếc nón lá nghiêng che đời tủi nhục

Tôi viết bài thơ gởi về Phố Hội
Sân chùa xưa lá rụng đã bao lần
Chiếc lá vàng như những vết dao đâm
Thời thơ ấu nghe vẫn còn đau buốt

Tôi viết bài thơ gởi về Đà Nẵng
Có còn đâu thành phố của bao giờ
Thuở học trò tôi viết mộng thành thơ
Thơ tôi đấy sao buồn hơn nước mắt

Tôi viết bài thơ cho Sài Gòn cay đắng
Bao nhiêu năm không thấy bóng mặt trời
Sài Gòn bây giờ uất nghẹn kín muôn nơi
Không lâu lắm sẽ vỡ thành cách mạng.


Trần Trung Ðạo