Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.





Nơi Nào Nhỉ 



Nơi nào nhỉ tình nhân thường ước hẹn
Cũng nơi nầy gươm báu trả người ơn 
Nắng vàng hoe âu yếm tóc em hờn 
Yêu nhau nhé cả một trời mây nước

Nơi nào nhỉ tổ tiên ta ngày trước
Đã một lòng thề quyết chống xâm lăng
Còn lại hôm nay một đám hư hèn
Dù dân chủ mang theo từ trong máu

Nơi nào nhỉ một giòng sông thơm ngát 
Giọng khoan hò theo nhịp nước xa xa
Gió mùa thu đưa ngọn trúc la đà 
Nghe hiu quạnh cõi lòng người vong quốc 

Nơi nào nhỉ đã một thời sầm uất 
Người nước ngoài thường gọi phố FaiFo 
Phố của tôi thành phố của năm nào 
Đâu một thuở em về rung áo lụa

Nơi nào nhỉ ngày xưa Trần Bình Trọng
Chịu bêu đầu được làm quỷ nước Nam
Ngàn năm sau lưu lạc bốn phương ngàn 
Bầy con cháu sợ làm người nước Việt

Nơi nào nhỉ bài thơ nầy được biết:
Bến Chương Dương ta cướp giáo quân thù 
Hàm Tử về đuổi giặc chốn biên khu 
Non nước ấy nghìn thu nên gắng sức

Nơi nào nhỉ Vua Hùng Vương thứ nhất 
Đã bắt đầu xây dựng nước Văn Lang
Mẹ Âu cơ trăm trứng nở trăm con 
Kẻ trên núi nhớ thương người dưới biển

Nơi nào nhỉ một người theo đưa tiễn
Về đi con lấy chí trả thù cha
Giúp nhân dân giành lại mảnh sơn hà 
Giọt nước mắt chẳng thể nào tan giặc

Ôi tổ quốc như sông vàng biển bạc
Vẫn muôn đời rực rỡ ánh vinh quang. 

Trần Trung Ðạo