Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.





Đường Chúng Ta Đi Hôm Nay



Đường chúng ta đi qua những chông gai
Nhớ bước nghe em những bước thật dài
Đôi mắt sáng nhìn sâu trong bóng tối
Kẻo quân thù rình rập ở quanh đây

Mười bảy năm tổ quốc vẫn còn đau
Vẫn một màu tang trên vạn mái đầu
Quân xâm lược vẫn ngày đêm cướp nước
Bọn nội thù bất lực đứng khoanh tay

Đường chúng ta đi đầy những gian nan
Ráng nghe em đừng ngại những điêu tàn
Như đất nước qua những ngày giông tố
Sẽ vươn mình sừng sững đứng hiên ngang

Đường chúng ta đi qua những giòng sông
Nước của quê hương vẫn chảy một dòng
Dù trăm nhánh sẽ xuôi về một bến
Nước Hồng Hà nối lại mạch Cửu Long

Đuờng chúng ta đi có tiếng quân reo
Từ phố xa xôi đến tận quê nghèo
Cứ mỗi lúc có một người ngã xuống
Cả ngàn người đứng dậy bước lên theo

Máu của chúng ta chảy về Chi Lăng
Xương của chúng ta là cọc Bạch Đằng
Ôi tổ quốc ôi hồn thiêng sông núi
Trái tim nầy xin gởi đến Việt Nam
.

Trần Trung Ðạo