Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

Cho Tôi Xin 

Gởi Hạnh

Đừng cúi xuống sẽ làm người ta lớn
Ngẩng đầu lên để chẳng thấy ai cao

Đồng bào ơi đừng tiếc những chiêm bao
Thức dậy ! Biến thương đau thành sắt thép

Ai cũng sống một lần rồi để chết
Khác nhau chăng chết để sống muôn đời
Nước non nầy da thịt của tôi ơi
Cho tôi gởi tấm lòng tôi qua đó

Cho tôi xin làm bông hoa rất nhỏ
Giữa rừng hoa thơm ngát của quê hương
Cho tôi đi trên muôn vạn nẻo đường
Tiếng mẹ hát như lời sông núi gọi 

Cho tôi hôn đôi mắt buồn thơ dại 
Lâu lắm rồi không thấy mặt anh em
Bao nhiêu năm nghe máu chảy ruột mềm 
Tôi vẫn đứng bên nầy sông cách biệt

Cho tôi chết làm người dân nước Việt 
Linh hồn tôi phơ phất giữa trời Nam 
Xác thân tôi trôi dạt bến sông Hàn 
Làm phân bón cho quê nghèo khốn khổ 

Cho tôi nhặt chiếc lá vàng trước ngõ
Viết bài thơ tha thiết hiến dâng đời 
Chút chân tình trang trải với muôn nơi 
Rất nhỏ bé nhưng vô cùng sâu rộng

Đồng bào ơi hãy vùng lên cách mạng
Khi bước đi xin nhớ ngẩng cao đầu
Một đời nầy hay muôn vạn đời sau
Tôi kiêu hãnh làm người dân nước Việt.

Trần Trung Ðạo