Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.


 

Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ


Em trở lại quê hương mùa phượng vĩ 
Đời kiêu sa trên mười ngón tay mềm 
Anh cúi mặt đi giữa trời dông bão 
Quê hương mình nghèo lắm phải không em 

Thời ly loạn tưởng chẳng còn gặp nữa 
Anh làm thơ hoài vọng dấu chân người 
Em thuở ấy tóc thơm mùi hoa bưởi 
Áo lụa vàng rung nhịp bước chân vui 

Trời sinh anh ra làm tên đãng tử 
Khóc say sưa những chuyện thế gian cười 
Tình huyễn mộng nên tình thường dang dở 
Đời vốn buồn nên tiếc một lần vui 

Em trở lại quê hương mùa hạ đỏ 
Sợ con ruồi con muỗi dính trên tay 
Sợ vũng nước đen, sợ bờ kênh nhỏ 
Sợ người quen như sợ kẻ ăn mày 

Em đã gặp gì chăng trên vỉa phố 
Đám dân nghèo khổ cực sớt chia nhau 
Và như thế hai mươi năm "giải phóng" 
Họ cúi đầu gánh chịu những thương đau 

Như anh cúi đầu nhìn em trở lại 
Thương cuộc tình một thuở đã xanh rêu 
Ôi cô gái tóc thơm mùi hoa bưởi 
Chết thật rồi trong mộng tuổi hoa niên.

Trần Trung Ðạo