|

Lời
Thú Tội
Tháng
Chạp Quê Người
Mùa
Xuân Trong
Những Tấm Lòng
Chiều
Cuối Năm Nhớ Bạn
Người
Con Gaí Trên Đường Bolsa
Mưa
Mưa
Phố Hội
Thức
Dậy Đi
Tiễn
Người
Tuổi
Lưu Vong
Vầng
Trăng Lẻ Bạn
Tampa,
Thơ Và Nước Mắt
Thưa
Mẹ, Chúng Con Đi
Ra
Biển Gọi Thầm
Ghé
Cần Thơ
Chợt
Nhớ Người Bạn Nhỏ
Tình
Thơ Mùa Phượng Vĩ
Cho
tôi xin
Hoa
Tự Do dường như vừa mới nở
Những
người ở lại với non sông
Đường
chúng ta đi hôm nay
Nơi
nào nhỉ
Bài
Thơ cho quê hương
Nước
Tôi
bỏ quên tôi
Một
mình ra biển
Bao
lần tự dối dòng
Độc
hành
Mùa
Xuân, em , quê hương và hy vọng
Em
đã vào nước Mỹ phải không em
Người
về
Đêm
cuối cùng đi qua trường Luật
|
|
Photo Credit: Lê Quang Xuân
Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
Đêm không ngủ một mình đi xuống phố
Bước lang thang cho hết những con đường
Ngôi sao nhỏ cuối chân trời le lói
Chợt nhớ người em gái ở quê hương
Anh bỏ nhà đi năm mười bốn tuổi
Học lọc lừa từ thuở tóc chưa xanh
Viên đạn nổ xé từng trang sách vở
Trụ đèn khuya thay thế ánh trăng rằm
Anh muốn nói với em lời giã biệt
Nhưng ngập ngừng ấp úng mãi không trôi
Chừ xa lắc bên kia vùng kỷ niệm
Nói gì đây, con sáo đã bay rồi
Khi đứng lại bên bờ sông viễn xứ
Anh bỗng thương tha thiết nhánh sông nhà
Ở nơi đó có bao người lam lũ
Mà cuộc đời là những chiếc sân ga
Ta mất hết phải không em, từ đó
Biết còn chi sau cuộc biển dâu này
Bao ước vọng chết dần theo năm tháng
Mà đời người thì tựa áng mây bay
Anh cũng nhớ những ngày xưa thơ dại
Tan học về đuổi bướm ở ven sông
Con bướm ấy chẳng bao giờ trở lại
Để mùa thu nghe lá đổ trong lòng
Anh cũng nhớ lũy tre già cuối xóm
Cây đa to lá rợp góc sân đình
Con đôm đốm trong lòng anh vẫn sáng
Tiếng ve sầu não nuột vẫn chưa quên
Anh cũng nhớ áo em màu lụa trắng
Mỗi đường tơ in dấu vết con tằm
Là anh đấy, những dòng thơ cay đắng
Nhả cho đời trên mỗi bước lưu vong.
Trần Trung Ðạo
|