Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.

 


Ra Biển Gọi Thầm 



                Thân tặng nhà văn Trần Hoài Thư 

Ta ra biển gọi thầm tên đất nước 
Gọi quãng đời chìm khuất giữa cơn mê 
Đồng đội ta ơi, ai còn ai mất 
Bao người đi và bao kẻ không về 

Hai mươi năm buộc xa rời áo trận 
Ta hóa thân làm một gã học trò 
Sách vở áo cơm sáng chiều lận đận 
Trên lưng đời phỏng nặng vết âu lo 

Mưa xứ lạ nhiều đêm không ngủ được 
Nhớ anh em, bè bạn đến vô cùng 
Những nhánh sông trôi miệt mài xuôi ngược 
Biết bao giờ mới được chảy về chung 

Ta nhớ lắm những con đường lầy lội 
Những chiều hành quân vượt suối băng rừng 
Giờ ra trận cười say trên xác giặc 
Đêm âm thầm ôm mặt khóc quê hương 

Những ký ức không bao giờ trở lại 
Như bao chuyện tình dài ngắn đã phôi pha 
Những ô cửa của một thời thơ dại 
Mây phương nào từ ngàn dặm chia xa 

Ta ra biển nhìn mặt trời đỏ cháy 
Đỏ cháy lòng ta một nỗi chờ mong 
Thèm một tối cùng anh em bè bạn 
Uống cho say rồi chết giữa Sài Gòn. 

Trần Trung Ðạo