|

Lời
Thú Tội
Tháng
Chạp Quê Người
Mùa
Xuân Trong
Những Tấm Lòng
Chiều
Cuối Năm Nhớ Bạn
Người
Con Gaí Trên Đường Bolsa
Mưa
Mưa
Phố Hội
Thức
Dậy Đi
Tiễn
Người
Tuổi
Lưu Vong
Vầng
Trăng Lẻ Bạn
Tampa,
Thơ Và Nước Mắt
Thưa
Mẹ, Chúng Con Đi
Ra
Biển Gọi Thầm
Ghé
Cần Thơ
Chợt
Nhớ Người Bạn Nhỏ
Tình
Thơ Mùa Phượng Vĩ
Cho
tôi xin
Hoa
Tự Do dường như vừa mới nở
Những
người ở lại với non sông
Đường
chúng ta đi hôm nay
Nơi
nào nhỉ
Bài
Thơ cho quê hương
Nước
Tôi
bỏ quên tôi
Một
mình ra biển
Bao
lần tự dối dòng
Độc
hành
Mùa
Xuân, em , quê hương và hy vọng
Em
đã vào nước Mỹ phải không em
Người
về
Đêm
cuối cùng đi qua trường Luật
|
|
Thưa Mẹ Chúng Con Ði
Thưa Mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phải gió sao đời là giông bão
Chẳng phải mây sao miệt mài trôi nổi
Chẳng phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu.
Mười tám năm
Chúng con sống trong âm thầm và chết giữa
hoang vu
Biển cả, rừng sâu, non mờ, núi thẵm
Chúng con đi gót chân mòn vạn dặm
Ngơ ngác nhìn nhân loại, tủi thân nhau.
Mười tám năm trời nuôi lớn một niềm đau
Mang một vết thương vẫn còn đang mưng mủ
Khi ngoảnh mặt trông về chốn cũ
Lòng chưa kịp buồn, nước mắt nhỏ trên tay.
Dải đất Việt Nam
Nằm co ro như một kẻ ăn mày
Đang thoi thóp cuộc đời trên góc phố
Như giọt lệ chảy dài nhưng chưa nhỏ
Như chiếc lưng khòm Mẹ gánh cả trời thương.
Chúng con đã hơn một lần có được quê hương
Bãi mía, hàng tre , bờ dâu, ruộng lúa
Bài ca dao ngọt ngào như giọt sữa
Chảy vào hồn theo tiếng Mẹ à ơi
Những cánh diều xưa dây đứt rớt vào đời
Bay lạc lõng bốn phương trời vô định
Chúng con cũng đã bao lần suy niệm
Bốn ngàn năm lịch sử của ông cha
Thuở Hùng Vương
Đi chân đất dựng sơn hà
Bao nhiêu máu đã âm thầm đổ xuống
Khi Trưng Trắc trầm mình trên sông Hát
Chỉ mong giữ tròn trinh tiết với giang san
Trần Bình Trọng chịu bêu đầu để làm quỉ nước Nam
Cũng chỉ vì tấm lòng tha thiết
Mẹ ơi, trăng còn có khi tròn, khi khuyết
Nhưng tình yêu quê hương chẳng khuyết bao giờ.
Trần Trung Ðạo
|