Lời Thú Tội 
 Tháng Chạp Quê Người
 Mùa Xuân  Trong Những Tấm Lòng
 Chiều Cuối Năm Nhớ Bạn
 Người Con Gaí Trên Đường Bolsa
 Mưa
 Mưa Phố Hội
 Thức Dậy Đi
 Tiễn Người
 Tuổi Lưu Vong
 Vầng Trăng Lẻ Bạn
 Tampa, Thơ Và Nước Mắt
 Thưa Mẹ, Chúng Con Đi
 Ra Biển Gọi Thầm
 Ghé Cần Thơ
 Chợt Nhớ Người Bạn Nhỏ
 Tình Thơ Mùa Phượng Vĩ
 Cho tôi xin
 Hoa Tự Do dường như vừa mới nở
 Những người ở lại với non sông
 Đường chúng ta đi hôm nay
 Nơi nào nhỉ
 Bài Thơ cho quê hương
 Nước
 Tôi bỏ quên tôi
 Một mình ra biển
 Bao lần tự dối dòng
 Độc hành
 Mùa Xuân, em , quê hương và hy vọng
 Em đã vào nước Mỹ phải không em
 Người về
 Đêm cuối cùng đi qua trường Luật
 

 

.



 

Tampa, Thơ Và Nước Mắt 



Có những người, ta chưa kịp làm quen 
Mà khi xa lòng chất đầy nỗi nhớ 
Có những con đường ta chưa hề tới 
Sao nôn nao như có bóng ai chờ 

Giọt nước mắt nào nhỏ xuống trang thơ 
Để ta nhớ một thời lận đận 
Chiếc áo mỏng choàng lên đôi vai lạnh 
Cho ta nghe hơi ấm tình người 

Ta trôi dạt trên đời từ thuở nằm nôi 
Những vỉa phố, những con đường bụi bặm 
Vẫn hằng đêm gối đầu lên ước vọng 
Của tuổi thanh niên trong giấc ngủ lưu đày 

Ta vẫn tin rằng sau vũng tối đêm nay 
Sông núi Việt một ngày mai sẽ sáng 
Người trở lại giữa Sài Gòn rực nắng 
Không sợ bóng thù rình rập bủa vây 

Ta tin rằng những tủi nhục đắng cay 
Chỉ là chuyện mưa chiều nắng sớm 
Tất cả sẽ qua khi bình minh đến 
Từ đau thương nầy lịch sử sẽ sang chương 

Tampa ơi, thành phố nhỏ thân thương 
Xin nhớ giữ đừng bao giờ để mất 
Giọt nước mắt của những người ta yêu
quí nhất 
Để giữa quê người ta còn chút quê hương.
 

Trần Trung Ðạo