Vầng Trăng Lẻ Bạn

              Gửi anh Nguyễn Thanh Huy 


Ta che dấu niềm đau trong đáy mắt 
Ôm nỗi buồn lê bước khắp quê hương 
Những cái tát còn bầm đen trên má 
Bao mầm xanh héo úa dọc ven đường 

Ta đã đứng một mình trên đỉnh núi 
Khóc âm thầm trong những tối đi hoang 
Lăn long lóc theo bàn chân lữ thứ 
Trái tim ta máu lệ vẫn tuôn tràn 

Ta cũng đã đôi lần đi ra biển 
Thả hồn mình cho nước chở về Nam 
Còn đâu, hỡi cha già, đêm đưa tiễn 
Bao năm rồi mưa dột xuống đời con 

Ta ngửa mặt xin chút tình xa lạ 
Một đôi lời thương hại dẫu đầu môi 
Chua hay ngọt ta không hề chọn lựa 
Chỉ mong sao đi nốt phận con người 

Chiếc áo cũ mang theo từ dạo ấy 
Ta mặc hoài qua suốt mấy mùa đông 
Đời đơn bạc thiếu đi người may vá 
Ta từ lâu rách nát tận trong lòng 

Chiều hôm nay nhớ về khu phố cũ 
Nghe trong lòng đau thắt chuyện năm xưa 
Ta đã uống hơn nghìn chung dĩ vãng 
Đời bao nhiêu ly rượu đắng cho vừa 

Thời thơ ấu ta buồn hơn tiếng hát 
Nên ngậm ngùi đọng lại ở trong thơ 
Ai có đọc lòng ta xin chớ trách 
Bởi vầng trăng không có bạn bao giờ. 
 

Trần Trung Ðạo

Ảnh Phạm Văn Mùi