photo credit: Reuben Njaa


A Crazy Mother

Poetic English version of a poem in Vietnamese
by TRAN TRUNG DAO

 

I was on the sidewalk of Dong Khoi street in daytime
I saw a woman holding a pillow, singing high
As if she were somehow heavily imbibed
O my dear! Do not die!

Milk will soon arrive!
If Dad comes back and you have died
How should I reply
When he asks about your demise ?

People told me her story :
Her husband was sent to a Northern penitentiary
Then her baby son died suddenly
And she became crazy.

She lived with her children
Under a big sheet of nylon
She fed her children
With potato and cassava.

Her health deteriorated rapidly
She had to leave the land of New Economyö
For Saigon, a big and very crowded city,
Where life for the poor is nothing but misery

Her youngest son, a baby child
Was sick and cried for milk every night
Having no money to buy and nothing to sell
She had to sell blood of herself.

She went to Cho Ray Blood Bank
For the last time of her life
To sell her blood to buy
milk for her sick child.

On her way back, she dropped by
A store and bought milk for her child
Exhausted she fell down and passed out
For a long, long while.

Her sick child
Waiting for milk to arrive,
From sickness and hunger expired
With no mother by his side

When she came back
Her baby had died
She hold the cold body of her child
She lost her mind and sang a lullaby.

- O, my son! do not die
Milk will soon arrive
If Dad comes back and you have died
How should I reply

Last night I had a dream
I saw myself hugging a pillow
On Dong Khoi street, standing
And like crazy, singing.

HOAI VAN TU


BÀ MẸ ÐIÊN

 

Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên

Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con

Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay

Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngòai giọt máu mẹ cha

Khi trời vưà sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con

Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay

Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay

Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.

Trần Trung Ðạo