Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
Nhớ núi thương rừng
Chưyện dời mẹ
Lụa Duy Xuyên
Người tù trại White Head
Người con gái Việt Nam ...
Nhớ cây đa chùa Viên Giác
Em bé Việt Nam và viên sỏi
Bà mẹ điên
Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi
Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me
Ðừng trỏ lại
Người con gái tôi quen
Em trở lại Việt Nam
Con sinh ra trên đất Mỹ
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Một mai khi trỏ về
Anh bộ đội thương binh tôi gặp
Những ngày ỏ lại Sài Gòn
Ðêm cuối đi qua
Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
Thăm bạn
Chết nhu người Việt Nam
Moscow, Hà Nội, Berlin
Mười bảy năm rồi sao
Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
Tục du
Hèn
Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
Thơ tôi
Về thăm lịch sủ
Tôi vẫn đợi
Cho tôi xin
Thao thức
Vĩnh biệt em, Thu Cúc
Người lính già vừa chết đêm qua
Nỗi buồn chiến thắng
Em đừng hỏi
Ðêm ngồi nghe tiếng chim trên biển
Trăn trối
Xuân đất khách
Bức tranh sông núi
Hơi thở Việt Nam
Vẫn đứng lên cười với thế nhân
Lời quê hương
Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
Giấc mơ nhỏ của tôi
Mười chín mùa mưa
Ở một nơi không có mùa xuân
Thức dậy đi
Tôi sẽ về
Về nhận quê hương
.
![]()
BÀ MẸ ÐIÊN
Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người sayKhoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đâyNgười biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điênNhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy conBà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cayÐứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngoài giọt máu mẹ chaKhi trời vừa sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi conTrên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hayÐứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tayKhi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người sayKhoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đâyÐêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.
Trần Trung Ðạo