|

Ðổi cả thiên
thu tiếng mẹ cười
Nhớ núi thương
rừng
Chưyện
dời mẹ
Lụa Duy Xuyên
Người tù
trại White Head
Người con gái
Việt Nam ...
Nhớ cây đa
chùa Viên Giác
Em bé Việt
Nam và viên sỏi
Bà mẹ điên
Góc
phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi
Mỗi mùa
xuân thêm một lần dối me
Ðừng
trỏ lại
Người con
gái tôi quen
Em trở
lại Việt Nam
Con sinh ra trên
đất Mỹ
Bao giờ
nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Một mai khi
trỏ về
Anh bộ đội thương
binh tôi gặp
Những ngày
ỏ lại Sài Gòn
Cám ơn người
tù Trại Cấm ra đi
Thăm bạn
Chết nhu người
Việt Nam
Moscow, Hà
Nội, Berlin
Mười bảy
năm rồi sao
Tôi khóc
cho đời, ai khóc tôi
Nhũng người
bạn tôi chưa hề quen
Tục du
Hèn
Bài thơ tháng
Tư
Ngày vô
quốc tịch
Về thăm
lịch sủ
Tôi vẫn đợi
Cho tôi xin
Thao
thức
Vĩnh biệt
em, Thu Cúc
Người lính
già vừa chết đêm qua
Nỗi
buồn chiến thắng
Em đừng
hỏi
Ðêm ngồi
nghe tiếng chim trên biển
Trăn trối
Xuân đất
khách
Bức tranh sông
núi
Hơi thở
Việt Nam
Vẫn đứng lên cười
với thế nhân
Lời quê hương
Mẹ là thơ
nên đất nước sẽ hồi sinh
Giấc mơ
nhỏ của tôi
Mười chín
mùa mưa
Ở một nơi
không có mùa xuân
Tôi sẽ
về
Về nhận
quê hương
|
. |

VỀ NHẬN QUÊ HƯƠNG
Hai đứa trẻ mồ côi
Vừa bước xuống phi trường
Tay kéo lết bịch áo quần nhận từ Trại Cấm
Ðứa bé gái đôi mắt tròn xoe
Như chừng sắp khóc
Miệng thì thầm
- Ðây là đâu vậy hở anh ?
- Nơi này người ta gọi là Việt Nam
Anh không nhớ rõ nhưng đoán chừng là vậy
Lát nữa khi trở về với Ngoại
Em nhớ nhắc Anh để hỏi Ngoại thêm.
Bà Ngoại đến lâu rồi
Ðang đứng đợi gọi tên
Ðôi mắt đã mờ nên không trông thấy
- Nguyễn Thị Hạnh ? Ồ phải rồi chúng đấy
Cháu của tôi, hai cháu của tôi đâu ?
Hai giọt sương mới mấy tuổi đầu
Ðã lưu lạc từ khi chưa biết nói
Cha mẹ chết trên bãi mìn biên giới
Các em nuôi lớn nỗi buồn
Trong Trại Cấm Sikiew.
Hai nhánh lau non trong nắng sớm mưa chiều
Thời thơ ấu của hai em buồn như tiếng cú
Sau lớp rào gai ngày đêm tăm tối
Các em biết gì về hai chữ tự do.
Mai này khi trở lại Mỹ Tho
Các em sẽ lớn với trăm ngàn câu hỏi
Các em đứng bên bờ sông quê ngoại
Như ánh trăng vàng
Thương tiếc thuở rong chơi
Em cứ hỏi đi nhưng ai sẽ trả lời
Khi tang tóc còn đầy trên đất mẹ.
Ba bóng người đứng ôm nhau lặng lẽ
Ðể mặc lệ rơi theo giọt trẻ giọt già
Các em trở về nhận diện quê cha
Trong nước mắt tủi buồn lăn trên phi đạo.
Trần Trung Ðạo
|