Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
  Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.





Photo Credit: Lê Quang Xuân


TÔI SẼ VỀ 

                                  ( Thân tặng nhà thơ Mịch La Phong)


Tôi sẽ về với căn nhà nhỏ năm xưa 
Nơi tôi lớn trong ngày mưa tháng nắng 
Nơi tôi uống nỗi nhọc nhằn cay đắng 
Nơi tôi ngồi nhớ mẹ lúc đêm khuya 
Tôi sẽ về dù núi cách sông chia 
Dù tay trắng như ngày tôi mới đến 
Chiếc ghe nhỏ mười lăm năm xa bến 
Vẫn mơ về chân cầu cũ thân yêu.

Tôi trở về như máu trở về tim 
Tim tôi đấy, bầm đen màu thống khổ 
Tôi sẽ về dù đi trong dông bão 
Dù nợ đời còn buộc lấy chân tôi 
Xin trả cho ai những thương xót ngậm ngùi 
Trả lại nhân gian những lạnh lùng khinh rẻ. 

Tôi sẽ về trong âm thầm lặng lẽ 
Vẫn chiếc aó bạc màu như thuở bước qua sông 
Vẫn một quê hương tôi ôm ấp trong lòng 
Lòng tôi đấy đã vơi nhiều oán trách 
Dù cát bụi thời gian dày trên mái tóc 
Tôi vẫn về tìm lại tuổi thơ tôi 
Gốc dừa xưa, cây đa cũ đâu rồi 
Xin cố đứng nghe người đi kể lể 
Chuyện đời tôi bao nhiêu năm dâu bể 
Nước Thu Bồn không chở hết đau thương. 

Tôi sẽ về sống chết với quê hương 
Trong hầm hố chưa tan mùi súng đạn 
Ai đã cướp mất của đời tôi những ước mơ, hy vọng 
Ðã gài chông trên luống tuổi thơ vàng 
Ai đã biến núi sông nầy thành một bãi tha hoang 
Tiếng rên siết trong đêm đã át đi giọng hò câu hát. 

Hãy trả lại màu xanh cho núi rừng bát ngát 
Trả lại niềm vui cho ánh mắt mẹ hiền 
Hãy trả lại cha già giấc ngủ bình yên 
Trả lại anh nước trên đồng cấy mạ 
Trả cho chị nắng trưa hồng đôi má 
Trả câu thơ tình cho những kẻ đang yêu 
Hãy trả lại cho Việt Nam một đất nước yêu kiều 
Trả lại cho đồng bào tôi bốn ngàn năm lịch sử. 

Hỡi ai đó còn mang lòng thú dữ 
Hai bàn tay nhuộm đỏ máu anh em 
Hãy ngưng đi những lọc lừa, đổi họ, thay tên 
Lớp phấn son chẳng thể làm một đào già trẻ lại 
Hãy ngừng tay, hỡi hận thù vọng ngoại 
Cho dân tộc này được lớn giữa yêu thương. 

Tôi sẽ về để sống với quê hương 
Mai tôi chết xin làm phân nuôi đất. 



Trần Trung Ðạo