Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.




Tiều phu gánh củi về ngang núi 
Trăng chiếu lưng đèo một bóng soi 



GHÉ RALEIGH THĂM BẠN 



            ( Gửi Trần Ngọc Hà và Mặc Thế Nhân) 



Tôi đến Raleigh chiều nắng nhạt 
Xa nhà, phố lạ cũng thành thân 
Dẫu đã hơn nửa đời lưu lạc 
Cũng ấm lòng theo ngọn gió xuân 

Tôi chẳng hẹn hò, anh chẳng đợi 
Ðời gian nan vui được mấy lần 
Quê hương xa quá về chưa được 
Ðành chọn nơi nầy để nghỉ chân 

Lòng tôi đã lạnh từ năm ấy 
Nên chẳng còn mơ chuyện hão huyền 
Gặp nhau vẫn nặng tình mây nước 
Chuyện kể chưa tàn đã trắng đêm 

Tóc bạc theo mỗi ngày biệt xứ 
Bụi cuộc đời trắng dã đôi vai 
Tiều phu gánh củi về ngang núi 
Trăng chiếu lưng đèo một bóng soi 

Thời nhiễu nhương tìm đâu tri kỷ 
Dấu trong hồn một nỗi chờ mong 
Như anh khép cả tình thơ lại 
Lặng lẽ đi tìm một chữ không 

Tôi sống một đời như ẩn dật 
Áo phù vân gói mộng công hầu 
Ngửa hai tay trắng tàn canh bạc 
Mơ ước chi nhiều cũng bể dâu 

Mai này nếu chẳng tìm nhau được 
Tôi sẽ ngâm thơ tưởng vọng người 
Tự hỏi bên trời sương khói đó 
Có còn ai nhắc đến thơ tôi 

Thơ tôi đã đọng thành băng tuyết 
Nhỏ xuống trần gian những giọt sầu 
Tâm sự chẳng cần ai thương tiếc 
Nên cười máu chảy suốt đêm thâu 

Tôi kẻ lạc loài, đêm quán vắng 
Một lời để nhớ đến trăm năm 
Mai nầy khi gió mùa xuân thổi 
Xin nhớ rằng tôi đã ghé thăm. 

Trần Trung Ðạo