Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
Nhớ núi thương rừng
Chưyện dời mẹ
Lụa Duy Xuyên
Người tù trại White Head
Người con gái Việt Nam ....
Nhớ cây đa chùa Viên Giác
Em bé Việt Nam và viên sỏi
Bà mẹ điên

Góc phố xưa nơi Mẹ vẫn ngồi 
Mỗi mùa Xuân thêm một lần dối me 
Ðừng  trỏ lại 
Người con gái tôi quen 
Em trở lại Việt Nam 
Con sinh ra trên đất Mỹ 
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
Anh bộ đội thương binh tôi gặp
Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
Thăm bạn
Chết nhu người Việt Nam
Moscow, Hà Nội, Berlin
Mười bảy năm rồi sao
Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
Tục du
Hèn
Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
Thơ tôi
Về thăm lịch sủ
Tôi vẫn đợi
Cho tôi xin
Thao thức
Vĩnh biệt em, Thu Cúc
Người lính già vừa chết đêm qua
Nỗi buồn chiến thắng
Em đừng hỏi
Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
Trăn trối
Xuân đất khách
Bức tranh sông núi
Hơi thở Việt Nam
Vẫn đứng lên cười với thế nhân
Lời quê hương
Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
Giấc mơ nhỏ của tôi
Mười chín mùa mưa
Ở một nơi không có mùa xuân
Thức dậy đi
Tự  nhủ
Tôi sẽ về
Về nhận quê hương

.



          


Người tù 
ở trại White Head

 

Ngày mai về lại Việt nam
Tôi sẽ nhớ nơi nầy tha thiết
HUT 8A Detention Camp White Head
Tên đã thuộc lòng
Sau bao nhiêu năm tháng bị biệt giam

Tôi đứng bên nầy hàng rào kẽm gai
Phía bên kia là tự do
Phiá bên kia là hạnh phúc
Hạnh phúc thường bắt đầu từ những thói quen
Nên tôi cũng đã bắt đầu yêu bóng tối
Bao đêm rồi tôi đã đứng nơi đây
Nhìn ra phía đại dương sâu thẳm
Như tên tù đang đứng chờ nghe phán quyết
Tỵ nạn kinh tế
Tỵ nạn kinh tế
Không, tôi thật sự là kẻ đi tìm tự do
Tự do
Tự do
Tiếng thét của tôi chẳng có ai nghe
Như viên sỏi đang rơi vào biển cả
Chẳng tạo một âm vang
Dù chỉ là rất nhỏ
Dù chỉ làm vơi một giọt thương đau
Tôi sẽ đứng nơi nầy cho hết đêm nay
Ðêm cuối cùng của tôi ở trại tù White head

Ngày mai về lại Việt Nam
Tôi sẽ cố sống nốt cuộc đời còn lại
Tôi sẽ làm một người ngu dại
Sẽ cúi gập người khi được buông tha
Tôi sẽ nhớ mỗi ngày trình diện trước công an
Tờ chứng minh thư dành cho những người phản động
Phản động
Phản động
Tiếng sóng đang vỗ vào sườn đá
Như tiếng rên siết vọng về
Từ những trại giam
Nếu tôi còn đủ nghị lực để cầu mong
Tôi sẽ cầu mong cho phi cơ hỏng máy
Tự do
Tự do
Ðầu tiên, cuối cùng và vĩnh viễn.

Ngày mai về lại quê hương
Sao bỗng dưng đêm nay tôi lại khóc
Nếu gặp mẹ tôi ở Tân Sơn Nhất
Tôi sẽ cố gắng cười cho mẹ tôi vui
Tôi sẽ đi chung phi đạo với đồng bào tôi
Những người tỵ nạn chính trị
Ðang hân hoan đổ về từ nước Mỹ
Từ Paris, từ Toronto, từ Berlin
Họ sẽ nhìn tôi với cặp mắt khinh khinh
Cũng đôi kẻ sẽ quay đi
Thẹn thùng không nói

Sao bỗng dưng tôi nghe tim mình đau nhói
Viên đạn của đồng bào vưà bắn trúng sau lưng.

 Trần Trung Ðạo