Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.





GIẤC MƠ NHỎ CỦA TÔI 



Tôi mơ ước mai này khi thức dậy 
Bỗng thấy mình đang đứng giữa quê hương 
Con chim nhỏ hót mừng tôi trở lại 
Quãng đường quen rực sáng nắng sân trường 

Chào cô gái học trò đang tới lớp 
Cho tôi làm viên sỏi dưới chân em 
Ðể xào xạc hồn tôi khi mới lớn 
Chút men tình năm tháng ấy chưa quên 

Chào chị gánh hàng rong qua trước ngõ 
Cho tôi làm một chút gió heo may 
Ðể thổi nhẹ lên vai gầy cực khổ 
Ðời cần lao nước mắt đã đong đầy 

Chào bác nông phu ra đồng tát nước 
Cho tôi làm bụi cỏ mọc ven đê 
Ðể mỗi sáng thở mùi hương lúa chín 
Lỡ mai xa tôi nhớ lối quay về 

Chào anh công nhân dệt từng tấm vải 
Cho tôi làm con thoi nhỏ trên tay 
Ðể tôi nối hai bờ sông Bến Hải 
Nối lòng người vời vợi cách xa nhau 

Chào chú bé mục đồng nghêu ngao hát 
Cho tôi làm tiếng sáo thổi vi vu 
Ðể được sống thời hồn nhiên đã mất 
Của đời tôi trong tuổi ấu thơ buồn 

Ôi quê hương, bao giờ tôi trở lại 
Ði giữa ngày không sợ bóng đêm đen 
Trong giấc ngủ không xích xiềng réo gọi 
Câu thơ tình chỉ viết để yêu em. 



Trần Trung Ðạo