Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
  Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.

 


MẸ LÀ THƠ 
NÊN NƯỚC
VIỆT SẼ HỒI SINH 


               ( Kính tặng một bà mẹ ở San Jose) 


Mẹ ngồi suốt hai giờ trên xe buýt 
Chỉ mong đến tận nơi để nghe đọc thơ con 
Những vần thơ chan chứa vạn nỗi buồn 
Những vần thơ chảy ra từ tim mẹ.

Bảy mươi lăm năm 
Cuộc đời bao dâu bể 
Mẹ vẫn còn nguyên vẹn một tình thương 
Bụi thời gian không lấp kín tủi buồn 
Ðời đất khách chẳng làm phai quá khứ 
Lòng mẹ vẫn nương về cố xứ 
Nhìn trời xanh hoài vọng phút thanh bình. 

Mẹ chờ lâu không ? 
Như chờ ngày đất nước được hồi sinh 
Vườn trầu cũ, hàng cau xưa ai bón 
Mẹ để lại quê hương, láng giềng, hàng xóm 
Mồ mả tổ tiên, thân thuộc xa gần. 

Mẹ buồn lắm không ? 
Một đời mẹ long đong 
Bảy mươi lăm tuổi, ngọn đèn dầu sắp cạn 
Lỗi là ở chúng con 
Những con chim trúng đạn 
Mang vết thương quằn quại bốn phương trời 
Thơ con buồn hay máu chúng con rơi. 

Mẹ đi xe buýt suốt hai giờ 
Chỉ mong đến tận nơi 
Ðể ghe đọc thơ con 
Những vần thơ vốn buồn hơn nước mắt 
Con biết lòng mẹ đau mà không khóc 
Như chúng con vẫn gượng cười đi giữa điêu linh. 

Có giống dân nào như một giống chim 
Bay suốt bốn ngàn năm chưa dừng lại 
Như đời mẹ mang nỗi buồn đi mãi 
Bảy mươi lăm năm chưa một chỗ quay về 
Mẹ ghé từng quán sách ở San Jose 
Ðể rao bán những bài thơ con viết 
Như bán tình thương mẹ chảy hoài không hết 
Bán cả niềm đau cho nhân loại vô tình. 

Có ai cần đọc thơ con 
Một thi sĩ vô danh 
Viết những chuyện chẳng còn ai muốn nhắc 
Câu chuyện Việt Nam mịt mờ xa lắc 
Mười tám năm bao nước chảy qua cầu 
Xin mẹ đừng buồn dù chẳng ai mua 
Hồn thơ đó nghìn năm sau vẫn đọng. 

Nhờ có mẹ thơ con còn hy vọng 
Mẹ là thơ nên nước Việt  sẽ hồi sinh. 



Trần Trung Ðạo