Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.






VẪN ÐỨNG LÊN 
CƯỜI VỚI THẾ NHÂN
 





Ta vẫn đi trên quãng đường dài 
Âm thầm, không một dấu chân ai 
Ta đi như thế từ lâu lắm 
Thuở tóc chưa vàng, mộng chửa phai

Bốn mươi năm ngó lại đời mình 
Khóc nhiều cho vận nước điêu linh 
Quê hương ngàn dặm trời mây trắng 
Bóng mẹ chìm trong mỗi hướng nhìn 

Mẹ trách ta sao lỡ hẹn thề 
Mỗi mùa lá rụng lắng tai nghe 
Cây đa già đứng bên đường vắng 
Chiếc lá vàng đi chẳng trở về 

Em trách ta xuống phố quên làng 
Bao lần én lượn, bướm bay ngang 
Em ơi con bướm vườn Xuân ấy 
Chẳng thể tìm nhau, chỉ ngỡ ngàng 

Bạn trách ta toan tính lọc lừa 
Trăm lần ta chẳng thiết hơn thua 
Ðời ta xiêu lạc từ thơ ấu 
Coi chuyện ơn thù như nắng mưa 

Ta vẫn đi trên quãng đường trần 
Thương từng hạt bụi bám đôi chân 
Ðời xô ta gục, buồn, không trách 
Vẫn đứng lên, cười với thế nhân. 



Trần Trung Ðạo