Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
Em trở lại Việt Nam 
  Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.

 

 


BỨC TRANH SÔNG NÚI 



Hỡi những nhà họa sĩ quê hương 
Hãy vẽ dùm tôi đôi mắt mẹ 
Hai mươi năm, mấy nghìn đêm lặng lẽ 
Âm thầm nhỏ lệ xuống non sông

Hãy vẽ dùm tôi chiếc áo mùa đông 
Ðắp trên xác cha già còn lạnh buốt 
Ðể gian khổ không làm tôi chùn bước 
Cuộc đấu tranh nầy vì nước Việt Tự Do 

Hãy vẽ dùm tôi những nỗi âu lo 
Trên khuôn mặt anh ngày đêm trong ngục tối 
Ai rên siết sao lòng tôi nhức nhối 
Tiếng căm hờn nghe buốt cả quê hương 

Hãy vẽ dùm tôi một nén nhang thơm 
Trên phần mộ những người vừa ngã xuống 
Vẫn còn đây An Lộc, Trị Thiên, Bồng Sơn, Mộ Ðức . . . 
Vẫn còn đây Lê Văn Hưng, Hồ Ngọc Cẩn, Nguyễn Khoa Nam . . . 

Hãy vẽ dùm tôi biển cả mênh mông 
Nơi hải tặc bao lần ghi tội ác 
Ðể thơ tôi được biến thành dao mác 
Sẽ một ngày đòi nợ máu quân Xiêm 

Hãy vẽ dùm tôi mái tóc của em 
Chảy tha thướt trên bờ vai mơ mộng 
Cho tôi dệt những vần thơ hy vọng 
Khi nghĩ về đất nước tương lai 

Hãy vẽ dùm tôi một nhánh hoa mai 
Ðã nở rộ trên vườn nhà tôi dạo ấy 
Dù hôm nay lửa bạo tàn còn ngút cháy 
Tôi vẫn tin rằng sẽ có một mùa Xuân 

Hãy vẽ dùm tôi hình chữ S thân thương 
Không có những đường phân chia ngăn cách 
Quê tôi đó từ địa đầu Việt Bắc 
Vẫn nối dài đến tận Mũi Cà Mau. 



Trần Trung Ðạo