Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
  Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.



photo credit: Pho Hong Viet


NỖI BUỒN CHIẾN THẮNG 



Anh bước đi giữa trời đất Bắc 
Hà Nội mưa phùn lạnh kẽ xương 
Chiếc nạng gỗ khua từng tiếng nấc 
Gõ nhịp thương đau xuống mặt đường 

Như trụ đèn đêm không biết nói 
Anh âm thầm đi giữa mùa xuân 
Ðã cháy mộng vàng theo khói thuốc 
Thời hoa niên xếp ở ven rừng 

Những chiếc tượng đồng loang lổ máu 
Khẩu hiệu mờ dấu vết thi đua: 
"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" 
Anh cười, nước mắt chảy theo mưa 

Tổ quốc bao năm rồi "thống nhất" 
Anh về, đi giữa phố không quen 
Hà Nội mang nỗi buồn chiến thắng 
Thừa huy chương nhưng thiếu miếng ăn 

Chiếc lá cuối mùa không chỗ rụng 
Anh một đời thiếu chỗ dừng chân 
Gánh nợ non sông đành gởi lại 
Về đâu bốn phía gió mưa giăng 

Dăm trẻ ăn mày ngơ ngác đứng 
Tìm gì trong khoảng trống hôm nay 
Hỡi em, cô gái quàng khăn đỏ 
Lại gần anh nhận diện tương lai 

Anh bước đi giữa trời đất Bắc 
Mang niềm thương nỗi nhớ khôn nguôi 
Máu và tim của hồn tổ quốc 
Bốn nghìn năm chảy một dòng thôi 

Quê anh đó phố phường Hà Nội 
Lạnh lùng trong gió rét lê thê 
Nhỏ nước mắt chào anh trở lại 
Khóc một người con lạc lối về. 


Trần Trung Ðạo