|

Ðổi cả thiên
thu tiếng mẹ cười
Nhớ núi thương
rừng
Chưyện
dời mẹ
Lụa Duy Xuyên
Người tù
trại White Head
Người con gái
Việt Nam ...
Nhớ cây đa
chùa Viên Giác
Em bé Việt
Nam và viên sỏi
Bà mẹ điên
Góc
phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi
Mỗi mùa
xuân thêm một lần dối me
Ðừng
trỏ lại
Người con
gái tôi quen
Em trở
lại Việt Nam
Con sinh ra trên
đất Mỹ
Bao giờ
nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Một mai khi
trỏ về
Anh bộ đội thương
binh tôi gặp
Những ngày
ỏ lại Sài Gòn
Cám ơn người
tù Trại Cấm ra đi
Thăm bạn
Chết nhu người
Việt Nam
Moscow, Hà
Nội, Berlin
Mười bảy
năm rồi sao
Tôi khóc
cho đời, ai khóc tôi
Nhũng người
bạn tôi chưa hề quen
Tục du
Hèn
Bài thơ tháng
Tư
Ngày vô
quốc tịch
Về thăm
lịch sủ
Tôi vẫn đợi
Cho tôi xin
Thao
thức
Vĩnh biệt
em, Thu Cúc
Người lính
già vừa chết đêm qua
Nỗi
buồn chiến thắng
Em đừng
hỏi
Ðêm ngồi
nghe tiếng chim trên biển
Trăn trối
Xuân đất
khách
Bức tranh sông
núi
Hơi thở
Việt Nam
Vẫn đứng lên cười
với thế nhân
Lời quê hương
Mẹ là thơ
nên đất nước sẽ hồi sinh
Giấc mơ
nhỏ của tôi
Mười chín
mùa mưa
Ở một nơi
không có mùa xuân
Tôi sẽ
về
Về nhận
quê hương
|
. |
NGƯỜI LÍNH GIÀ
VỪA CHẾT ÐÊM QUA
Người lính già Việt Nam
Vừa mới chết đêm qua
Trên đường phố San Jose bụi bặm
Anh đã đi bao nhiêu nghìn dặm
Ðến nơi đây chỉ để chết âm thầm
Không một phát súng chào
Không cả một người thân
Không ai nói với anh một lời tiễn biệt.
Người lính già Việt Nam
Như con thú hoang lạc loài
Trên freeway nhộn nhịp
Một tiếng rên thảng thốt chảy trong mưa
Một chiếc lá cuốn đi theo cơn gió cuối mùa
Một tiếng nấc rã rời trong đêm vắng.
Vợ anh đâu?
Sao không về đây vuốt mắt
Con anh đâu?
Sao không đến vấn khăn tang
Anh ra đi như anh đến
Rất vội vàng
Chẳng còn ai trên đời để khóc.
Nhân loại văn minh có nhiều cách sống
Nhưng đồng bào tôi có những kiểu chết rất lạ đời
Người vợ mang thai
Ôm lấy chồng cùng nhảy xuống biển khơi
Ðể khỏi phải rơi vào tay giặc Thái
Cho sóng biển Ðông nghìn năm còn ru mãi
Một bài ca chung thủy vọng về Nam
Ðể mỗi sớm chiều khi thủy triều dâng
Tổ quốc sẽ được bồi thêm
Bằng máu anh thịt chị.
Có những bà mẹ nửa đêm thức dậy
Ði bán máu mình mua gạo nuôi con
Ðường về chưa tới đầu thôn
Bà gục chết không kịp nhìn mặt con lần cuối
Ðứa con út cũng chết dần trong cơn đói
Miệng còn thì thào hai tiếng "Mẹ ơi !"
Những giọt máu tươi đã giết chết hai người
Sẽ đọng lại trong nghìn trang lịch sử
Cho nước sông Hồng bao giờ cũng đỏ
Như màu máu Mẹ Việt Nam.
Ðêm qua thêm một đứa con
Vừa mới chết trên đường phố San Jose nhộn nhịp
Anh không chết ở Hạ Lào, Bình Long, Cửa Việt
Anh không chết ở Hàm Tân, Suối Máu, Hoàng
Liên Sơn
Chết ở đây đất lạ sẽ thêm buồn
Trên mộ bia anh thêm một dòng chữ Mỹ
Một người Việt Nam sinh nhầm thế kỷ
Và chết cũng nhầm nơi
Ðêm nay bên kia bờ trái đất xa xôi
Quê hương anh vẫn còn chìm trong lửa đỏ.
Tôi gởi anh đôi dòng thơ
Từ trái tim của một thằng em nhỏ
Cũng lạc loài lưu lạc như anh
Chúng ta, hai chiếc lá chung cành
Bay phơ phất trước từng cơn bão tố
Ngủ đi anh bình yên nơi chín suối
Ðau thương nầy em sẽ viết thay anh.
Trần Trung Ðạo
|