Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
 Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
Em trở lại Việt Nam 
Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
  Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.





VĨNH BIỆT EM, THU CÚC 



 ( Gửi hương hồn em Hoàng Thị Thu Cúc 
Trại Sikew, Thái Lan)


Con chim nhỏ chiều nay không hát nữa 
Trại Cấm buồn tia nắng cũng vàng hơn 
Ðôi mắt khép cuộc đời em đóng cửa 
Ðường về Nam phảng phất một linh hồn 

Em trở lại bóng ma từ viễn xứ 
Cổng trường xưa nghe đá rỉ mồ hôi 
Như nước mắt đong đầy trong quá khứ 
Bướm hoa ơi, vườn mộng cũ đâu rồi ? 

Khi treo cổ bằng sợi dây oan nghiệt 
Em nghĩ gì về đất nước mai sau 
Chúng ta có quá nhiều điều thua thiệt 
Trách chi em ước vọng đã phai màu 

Hai chữ tự do treo trên thánh giá 
Tiếng kinh cầu không đủ sáng vô minh 
Em run sợ nhìn loài người giương ná 
Con chim non trúng đạn chết vô tình 

Một chiếc lá vừa rơi trên nấm mộ 
Thu đã về rồi đó phải không em 
Anh chợt thấy bàng hoàng trong tuổi dại 
Một tình thương tha thiết sẽ không quên 

Chúng ta lớn với trăm điều mất mát 
Tuổi thơ qua theo dấu đạn bom cày 
Quê hương đó vẫn chìm trong tiếng khóc 
Vẫn hận thù chồng chất xuống tương lai 

Vĩnh biệt em, người con yêu xứ Huế 
Ngủ đi em, đừng oán hận cuộc đời 
Anh đứng lặng nghe đau từ tim phế 
Xin thơ này lau vết máu em rơi. 


Trần Trung Ðạo