Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười 
 
Nhớ núi thương rừng
  Chưyện dời mẹ
 
Lụa Duy Xuyên
  Người tù trại White Head
  Người con gái Việt Nam ...
  Nhớ cây đa chùa Viên Giác
 
Em bé Việt Nam và viên sỏi
 
Bà mẹ điên
  Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi 
  Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me 
  Ðừng  trỏ lại 
  Người con gái tôi quen 
  Em trở lại Việt Nam 
  Con sinh ra trên đất Mỹ 
  Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
  Một mai khi trỏ về 
  Anh bộ đội thương binh tôi gặp
  Những ngày ỏ lại Sài Gòn 
  Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
  Thăm bạn
  Chết nhu người Việt Nam
  Moscow, Hà Nội, Berlin
  Mười bảy năm rồi sao
  Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
  Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
  Tục du
  Hèn
  Bài thơ tháng Tư
  Ngày vô quốc tịch
  Về thăm lịch sủ
  Tôi vẫn đợi
  Cho tôi xin
  Thao thức
  Vĩnh biệt em, Thu Cúc
  Người lính già vừa chết đêm qua
  Nỗi buồn chiến thắng
  Em đừng hỏi
Ðêm ngồi  nghe tiếng chim trên biển
  Trăn trối
  Xuân đất khách
  Bức tranh sông núi
  Hơi thở Việt Nam
  Vẫn đứng lên cười với thế nhân
  Lời quê hương
  Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
  Giấc mơ nhỏ của tôi
  Mười chín mùa mưa
  Ở một nơi không có mùa xuân
  Tôi sẽ về
  Về nhận quê hương

.




        

        

SÁNG MOSCOW, 
CHIỀU HÀ NỘI, TỐI BERLIN

Buổi sáng Moscow
Người công nhân Việt Nam
Thức dậy
Loay hoay tìm ổ bánh mì
Ném que củi cuối cùng vào lò sưởi
Ngơ ngác đứng nhìn
Về phía phương đông
Mặt trời vẫn một màu đỏ cháy
Quê hương bây giờ ở đâu
Bên dòng sông Volga
Một con chim lạc đàn đứng khóc
Trời đất rộng muôn phương
Sao chẳng có nơi về

Ðiện Kremlin sừng sững phía bên kia
Tiếng chuông gõ từng hồi quen thuộc
Bức tường đá màu đen
Trông vẫn lạnh da người
Thánh địa của một thời
Gỗ đá, lương tri, vượn, người lẫn lộn

Chiều Hà Nội chị đọc tờ thư cũ
Anh viết lần cuối cùng
Cũng đã khá lâu
Xuân đã về sao mình mãi xa nhau
Vầng trăng ước còn treo trên khóm trúc
Hà Nội bây giờ buồn như cổ tích
Một nghĩa trang rờn rợn những bóng ma
Anh viết những gì
Từ những nơi xa
Về Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền, Công Lý
Về cơn bão cách mạng Ðông Âu đang rực cháy
Về những mầm xanh hy vọng ở quê hương
Anh viết về những dòng sông
Về những con đường
Những nỗi nhớ mẹ và em
Cả những niềm vui vừa bắt gặp
Ở Moscow, ở Warsaw, ở Budapest
Ở những con người cũ mới hôm nay
Anh viết về một niềm tin
Tưởng đã chết không hay
Một buổi sáng bừng bừng sống dậy
Anh sẽ vượt biên giới đến Berlin
Ðễ gom góp đồng bào anh em còn lại
Thắp sáng niềm tin thành ngọn lửa đấu tranh

Buổi tối Berlin
Tiếng xe cứu thương ầm ỹ
Thêm một người thiểu số mới bị đâm
Một người châu Á tóc đen
Không giấy tờ chứng minh địa chỉ
Người cảnh sát lắc đầu
Vừa nhìn vừa chỉ
Cái xác Việt Nam gầy còm
Co ro như còn trong bụng mẹ
Những giọt máu đỏ tươi
Trên con đường nứt nẻ
Ðọng thành những vệt dài
Trông tội nghiệp làm sao
Mẹ Việt Nam ơi!
Con mèo con chó cũng có tên
Sao đứa con của mẹ lạc loài không tên tuổi

Trong túi áo một phong thư chưa gởi
Gởi về đâu hỡi Hà Nội mưa bay.

Trần Trung Ðạo