Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười
Nhớ núi thương rừng
Chưyện dời mẹ
Lụa Duy Xuyên
Người tù trại White Head
Người con gái Việt Nam ...
Nhớ cây đa chùa Viên Giác
Em bé Việt Nam và viên sỏi
Bà mẹ điên
Góc phố xưa nơi mẹ vẫn ngồi
Mỗi mùa xuân thêm một lần dối me
Ðừng trỏ lại
Người con gái tôi quen
Em trở lại Việt Nam
Con sinh ra trên đất Mỹ
Bao giờ nhỉ tôi về thăm xứ Quảng
Một mai khi trỏ về
Anh bộ đội thương binh tôi gặp
Những ngày ỏ lại Sài Gòn
Cám ơn người tù Trại Cấm ra đi
Thăm bạn
Chết nhu người Việt Nam
Moscow, Hà Nội, Berlin
Mười bảy năm rồi sao
Tôi khóc cho đời, ai khóc tôi
Nhũng người bạn tôi chưa hề quen
Tục du
Hèn
Bài thơ tháng Tư
Ngày vô quốc tịch
Thơ tôi
Về thăm lịch sủ
Tôi vẫn đợi
Cho tôi xin
Thao thức
Vĩnh biệt em, Thu Cúc
Người lính già vừa chết đêm qua
Nỗi buồn chiến thắng
Em đừng hỏi
Ðêm ngồi nghe tiếng chim trên biển
Trăn trối
Xuân đất khách
Bức tranh sông núi
Hơi thở Việt Nam
Vẫn đứng lên cười với thế nhân
Lời quê hương
Mẹ là thơ nên đất nước sẽ hồi sinh
Giấc mơ nhỏ của tôi
Mười chín mùa mưa
Ở một nơi không có mùa xuân
Tôi sẽ về
Về nhận quê hương
.
![]()
ảnh Nguyễn Tường Linh
GÓC PHỐ XƯA NƠI MẸ VẪN NGỒI
Rồi một sáng em tình cờ trở lại
Ðứng bên đường phố cũ nhớ bâng khuâng
Có phải đây góc phố đã bao lần
Giọt nưóc mắt trôi trong thời thơ ấuQuầy thuốc lá ven đường em đứng đấy
Mẹ đã ngồi nghe muỗi vắt đêm khuya
Ðời cô đơn theo nắng sớm mưa chiều
Chiếc áo bạc mang hàng trăm chỗ váHàng me cũ đã bao mùa thay lá
Nơi em từng che mát chuỗi ngày quên
Mùa đông qua thổi lạnh đến bên thềm
Vẫn khổ cực như từng cơn nắng hạNhà hàng đó em chờ người khách lạ
Chén cơm thừa ai để lại đêm nay
Nuôi thân em một cô gái ăn mày
Mười bốn tuổi đời đen hơn ánh tócCông viên lạnh em thường hay đứng khóc
Tuổi nai vàng hay tuổi của vàng phai
Ai dạy em những mánh lới đeo đòi
Cả những chuyện mà em chưa nên biếtAi mang em trên đường đi vượt biển
Chẳng kịp về thăm góc phố năm xưa
Em bỏ đi như lá bỏ quên mùa
Như giọt nước quên tấm lòng biển cảKhông địa chỉ, không người quen, phố lạ
Mẹ cố chờ con gái trở về đây
Bao mùa đông thương nhớ nặng vai gầy
Mẹ gục chết âm thầm trên góc phốEm xứ lạ cuộc đời nhiều thay đổi
Tóc nhuộm vàng che những vết thương đau
Mắt em xanh vì nét kẻ thay màu
Bước em nhẹ sợ màu tan trong nướcÐược gì chăng em mười năm xuôi ngược
Có bao giờ mơ góc phố năm xưa
Bóng me nghiêng theo gió thổi sang mùa
Bóng mẹ đứng đã mỏi mòn trông đợiSáng hôm nay tình cờ em trở lại
Ðứng một mình giữa phố lệ như sao
Có phải đây góc phố của năm nào
Mẹ đã sống trong những giờ oan nghiệtEm là kẻ đã cuối cùng thua thiệt
Kẻ cuối cùng mất một khoảng trời mơ
Chẳng phải tại em mẹ chết không mồ
Chẳng phải tại em làm đời thay đổiGiữa một quê hương muôn trùng thống khổ
Mười năm trời em làm được gì chăng
Rồi mai đây em sẽ hiểu ra rằng
Ai giết chết cuộc đời em thơ ấu.
Trần Trung Ðạo