Tiểu Sử

Tiểu Sử

  • Trần Trung Ðạo, tên thật Trần Văn Nhơn, sinh ngày 2 tháng 4 năm 1955, tại ấp Châu Hiệp, xã Xuyên Châu, Duy Xuyên, Quảng Nam. Mẹ mất một thời gian ngắn sau khi tác giả được sinh ra và cha qua đời vì chiến tranh 1968, khi tác giả 13 tuổi. Từ đó sống một mình tại nhiều nơi.
  • Sau một năm lang thang nhiều nơi ở Đà Nẵng và Vĩnh Điện, 1969, tá túc trong chùa Viên Giác ở Hội An để theo học Trung Học Duy Xuyên và Trung Học Trần Quý Cáp.
  • Tốt nghiệp Tú Tài phần 1 và 2 tại Trung Học Trần Quý Cáp Hội An.
  • Ghi danh theo học tại Luật Khoa, đại học Sài Gòn và phân khoa Khoa Học Xã Hôi, đại học Vạn Hạnh, Sài Gòn, 1972.

  • (Trần Trung Đạo năm đệ nhất (lớp12) tại Trung Học Trần Quý Cáp)
    Sau một giai đoạn ngắn khó khăn được bà Phan Thị Duyên nhận làm con nuôi và lo cho ăn học ở Sài Gòn từ 1973. Bài thơ Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười viết năm 1992 để tặng mẹ.
  • Sau 30-4-1975, như phần lớn sinh viên trước 1975, chuyển sang đại học Kinh Tế.
  • Vượt biên bằng đường biển ngày 11 tháng Sáu năm 1981, được chiến hạm Mỹ USS White Plains vớt và đưa về cảng Subic Bay, Philippines trước khi nhập trại tỵ nạn Palawan cuối tháng 6, 1981.
  • Định cư tại Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ vào cuối tháng 11, 1981 dưới sự bảo trợ của International Institute of Boston.
  • Học Electrical Engineer tại University of Massachusetts at Boston (UMASS), 1982, sau đó chuyển sang Wentworth Institute of Technology và tốt nghiệp Kỹ sư Điện toán (BSCS). Học Information Management Systems và chuyên ngành về Financing Planning tại Boston University.
  • Kỹ sư computer tại SUN Microsystems Inc.. Điều hành hệ thống điện toán của công ty này tại khu vực Đông Bắc Mỹ từ 1990 đến 1994.
  • Làm việc cho hãng Fidelity Investments từ tháng 8 1994 đến 2018 trong nhiều cấp từ Principal Engineer đến Senior Manager.
  • Thiết lập và điều hành (moderator) các nhóm trao đổi thông tin trong giới chuyên viên kỹ thuật yểm trợ nhân quyền Việt Nam, 1991.
  • Đóng góp vào việc xây dựng mạng lưới Internet đầu tiên của người Việt hải ngoại trong giai đoạn phôi thai của kỹ thuật này từ đầu thập niên 1990.
  • Đóng góp vào việc xây dựng các phong trào trẻ tại hải ngoai từ 1992.
  • Yểm trợ nỗ lực phục hoạt GHPGVNTN tại Việt Nam 1992.
  • Yểm trợ GHPGVNTN Hải Ngoại Hoa Kỳ khi vừa thành lập 1992.
  • Hoạt động trong Phong Trào Chống Cưỡng Bách Hồi Hương khi các trại tỵ nạn tại Đông Nam Á bị đóng cửa.
  • Phát động phong trào Học Sử Việt trong giới trẻ 1991.
  • Góp phần thành lập Liên Đoàn Cư Sĩ Phật Tử Đông Bắc Hoa Kỳ  1995 và Chủ bút tạp chí Phật Tử Việt Nam 2000.
  • Thuyết trình về internet, văn hóa và tuổi trẻ tại các cộng đồng, các hội nghị nhân quyền trong và ngoài nước Mỹ từ 1992 đến nay.

Tác phẩm đã in:

  1. Ðổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười, tuyển tập thơ, 1992, 1993
  2. Thao Thức, tuyển tập thơ, 1996
  3. Thơ Trần Trung Đạo, tuyển tập thơ, 1997
  4. Giấc Mơ Việt Nam, tuyển tập tùy bút, truyện ngắn, 2003
  5. Tâm bút Trần Trung Đạo, tuyển tập văn, 2005
  6. Tiểu Luận Trần Trung Đạo, tiểu luận văn hóa, chính trị, 2008
  7. Khi Bài Hát Trở Về, tiểu luận văn hóa, chính trị (Nhóm bạn trẻ in và phát hành trong nước không qua kiểm duyệt) 2009
  8. Dưới Bóng Đa Chùa Viên Giác (với HT Thích Như Điển), Viên Giác xuất bản, 2012, 2019
  9. Chính Luận Trần Trung Đạo, tuyển tập nghị luận chính trị, 2014
  10. Chính Luân II, Bánh Mì Ai Cập Cá Việt Nam Khát Vọng Con Người, Cổ Loa xuất bản, Boston, Hoa Kỳ, 2017
  11. Tuyển tập 100 bài chính luận, Đinh hướng xuất bản 2017
  12. Đêm nghe sông Hằng hát, Định Hướng xuất bản 2017

Tác phẩm sắp in:
   –  Chính Luận III Đối Diện Việt Nam
    – Tuyển tập thơ Trần Trung Đạo

Tôn Giáo: Phật Giáo

Gia Đình:

  • Lập gia đình với Trần Thiếu Phụng năm 1985 tại Quincy, Massachusetts và có ba con. Con gái đầu Trần Nguyên Thảo Connie (Bác sĩ Y Khoa). Con rễ, chồng của Thảo, Alexander Kim (Bác sĩ Y Khoa). Con trai Trần Trung Hiếu Steven (Tiến Sĩ Kỹ Sư Khoa Học Không Gian, Ph. D. in Aerospace Engineering), và con gái út Trần Thục Vy Jessica vừa tốt nghiệp Environmental Policy and Planning tại Stony Brook University, New York.

Tổ Chức:

Trần Trung Đạo ủng hộ mọi phong trào, tổ chức, đảng phái có mục đích thay đổi tận căn bản cơ chế chính trị Cộng Sản tại Việt Nam và xây dựng một chế độ tự do dân chủ, nhưng là người hoạt động chính trị văn hóa xã hội độc lập. Ngoại trừ là một Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử và tham gia các sinh hoạt văn hóa xã hội trong cộng đồng người Việt tại địa phương Boston, tác giả không phải là đảng viên, thành viên, hội viên của bất cứ một tổ chức hay đảng phái chính trị nào.

Giải trí: Đọc sách, chụp hình,  du lịch, sinh hoạt văn nghệ với thân hữu.

9 thoughts on “Tiểu Sử

  • August 17, 2009 at 3:37 am
    Permalink

    Tro^’ng thu’c muo^n chie^ng re’o nhi.p co^`ng
    Go.i ho^`n cu*o*ng tho^?, vi’a thu phong
    Tro*`i nghie^ng a’nh cho*’p, ma^y gieo le^.
    Linh hie^?n tho* ta da^’y thu?y ho^`ng

    tho* chu ky` thu*

    Tha^n a’i

  • April 3, 2013 at 1:52 pm
    Permalink

    Chi doc tieu su anh thay anh da tai qua. Chi khen anh thoi. Chua doc tac pham nao cua anh se doc va gop y.

  • April 3, 2013 at 1:53 pm
    Permalink

    Anh co bai nao anh thich nhat de de nghi cho Tuyet doc khong? Nhieu qua khong biet khoi dau tu dau.

  • February 25, 2015 at 6:58 am
    Permalink

    Chào anh TTĐ,

    Mới đọc lại bài Hãy Nói (thật) Trước Ngày Chết của anh trên DLB, tôi gửi anh clip chứng liệu về Hoàng Phủ Ngọc Tường tự mâu thuẫn trong cuộc Thảm sát mậu Thân 1968!

    https://www.youtube.com/watch?v=wk0AKvmwRrk

  • May 2, 2015 at 3:43 pm
    Permalink

    Kính chào anh Trần Trung Đạo,già tôi vốn thuộc”Bên thua cuộc”(nói theo luận điệu của Huy Đức,nhà văn VC) và cũng đã trải qua 6 năm khổ ải trong trại tù VC,hiện cũng đã vượt 8 bó và là cư dân xứ Cao bồi/TX từ 85 đến nay,hôm qua có xem ông qua lời phi lộ cho việc giới thiệu tác phẩm tâm huyết chính trị “Chính luận Trần Trung Đạo”,tôi chưa được đọc tác phẩm này nhưng qua sự diễn đạt của ông trước thính giả,tôi cảm nhận “Ông thật có bản lĩnh thuật nói trước quần chúng”,mong rằng ông sẽ có “Tâm” và “Tầm” cộng với sự kiên trì học hỏi mà ông đã có sẽ thể hiện được giấc mơ mà ông hằng mong ước đóng góp cho đất Việt tiến bộ cho hậu thế,mong lắm thay,chúc ông luôn an vui và đầy đủ sức khoẻ,bye.

  • December 17, 2015 at 1:09 pm
    Permalink

    ĐỌC TRẦN TRUNG ĐẠO
    Trần Minh Hiền Orlando ngày 17 tháng 12 năm 2015
    Viết về Trần Trung Đạo thì đã có nhiều người viết rồi cho nên chúng tôi (TMH) chỉ xin viết về những cảm nhận mộc mạc của mình về một số bài thơ cũng như bài viết của tác giả Trần Trung Đạo trong số rất nhiều những bà thơ hay, bài viết đẹp, chính luận tâm huyết của tác giả. Viết về Mẹ thì có lẽ ai cũng viết và nhiều đến độ chúng ta cho là thơ văn là để ca ngợi Mẹ, và đôi khi dẫn đến nghịch lý của sự nhàm chán, sáo rộng Nhưng có lẽ khi đọc bài Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười thì chúng ta hẳn kinh ngạc, và khâm phục nhà thơ Trần Trung Đao. Bài thơ là một tuyệt tác:
    Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
    Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ
    Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

    Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
    Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
    Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
    Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

    Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
    Bên đời gió tạt với mưa tuôn
    Con đi góp lá nghìn phương lại
    Đốt lửa cho đời tan khói sương

    Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
    Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
    Mẹ xa xôi quá làm sao vói
    Biết đến bao giờ trông thấy nhau

    Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ
    Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
    Đau thương con viết vào trong lá
    Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

    Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người
    Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
    Ví mà tôi đổi thời gian được
    Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười ”
    Từng vần thơ đẹp và buồn da diết của tâm tình của người con với Mẹ hiền.
    Có một bài thơ khác tôi đã đọc và cảm động vô cùng : Người Lính Già Vừa Chết Đêm Qua
    Hãy đọc toàn bộ bài thơ:
    Người lính già Việt Nam
    Vừa mới chết đêm qua
    Trên đường phố San Jose bụi bặm
    Anh đã đi bao nhiêu nghìn dặm
    Ðến nơi đây chỉ để chết âm thầm
    Không một phát súng chào
    Không cả một người thân
    Không ai nói với anh một lời tiễn biệt.

    Người lính già Việt Nam
    Như con thú hoang lạc loài
    Trên freeway nhộn nhịp
    Một tiếng rên thảng thốt chảy trong mưa
    Một chiếc lá cuốn đi theo cơn gió cuối mùa
    Một tiếng nấc rã rời trong đêm vắng.

    Vợ anh đâu?
    Sao không về đây vuốt mắt
    Con anh đâu?
    Sao không đến vấn khăn tang
    Anh ra đi như anh đến
    Rất vội vàng
    Chẳng còn ai trên đời để khóc.

    Nhân loại văn minh có nhiều cách sống
    Nhưng đồng bào tôi có những kiểu chết rất lạ đời
    Người vợ mang thai
    Ôm lấy chồng cùng nhảy xuống biển khơi
    Ðể khỏi phải rơi vào tay giặc Thái
    Cho sóng biển Ðông nghìn năm còn ru mãi
    Một bài ca chung thủy vọng về Nam
    Ðể mỗi sớm chiều khi thủy triều dâng
    Tổ quốc sẽ được bồi thêm
    Bằng máu anh thịt chị.

    Có những bà mẹ nửa đêm thức dậy
    Ði bán máu mình mua gạo nuôi con
    Ðường về chưa tới đầu thôn
    Bà gục chết không kịp nhìn mặt con lần cuối
    Ðứa con út cũng chết dần trong cơn đói
    Miệng còn thì thào hai tiếng “Mẹ ơi !”
    Những giọt máu tươi đã giết chết hai người
    Sẽ đọng lại trong nghìn trang lịch sử
    Cho nước sông Hồng bao giờ cũng đỏ
    Như màu máu Mẹ Việt Nam.

    Ðêm qua thêm một đứa con
    Vừa mới chết trên đường phố San Jose nhộn nhịp
    Anh không chết ở Hạ Lào, Bình Long, Cửa Việt
    Anh không chết ở Hàm Tân, Suối Máu, Hoàng Liên Sơn
    Chết ở đây đất lạ sẽ thêm buồn
    Trên mộ bia anh thêm một dòng chữ Mỹ

    Một người Việt Nam sinh nhầm thế kỷ
    Và chết cũng nhầm nơi
    Ðêm nay bên kia bờ trái đất xa xôi
    Quê hương anh vẫn còn chìm trong lửa đỏ.

    Tôi gởi anh đôi dòng thơ
    Từ trái tim của một thằng em nhỏ
    Cũng lạc loài lưu lạc như anh
    Chúng ta, hai chiếc lá chung cành
    Bay phơ phất trước từng cơn bão tố
    Ngủ đi anh bình yên nơi chín suối
    Ðau thương nầy em sẽ viết thay anh. ”
    Từng câu chữ như những lằn roi quất vào trái tim tôi.
    Thơ của Trần Trung Đạo có nét chân thật, chân thành khảng khái của người trai chiến sĩ-thi sĩ, anh viết tự đáy lòng của người con Việt Nam với tấm lòng trong sáng, dũng mãnh, tâm huyết, nhiệt huyết cho quê hương Việt Nạm Hãy đọc bài thơ sau để yêu thương hơn quê hương Việt Nam, quá khứ của từng con người và những nỗi niềm rưng rức của thi ca: Nhớ Cây Đa Chùa Viên Giác
    Tôi chưa kịp trở về thăm Viên Giác
    Mười hai năm bèo dạt bến sông đời
    Cây đa cũ chắc đã già hơn trước
    Biết có còn rụng lá xuống sân tôi

    Ðời lưu lạc tôi đi hoài không nghỉ
    Ðể niềm đau chảy suốt những mùa thu
    Thời thơ ấu cây đa già tri kỷ
    Vẫn còn đây trong ký ức xa mù

    Tôi khổ cực từ khi cha mất sớm
    Nên bà con, thân thuộc cũng xa dần
    Khi tôi khóc, đa đau từng cuống lá
    Khi tôi cười, xào xạc tiếng quen thân

    Ða làm mẹ vỗ về tôi giấc ngủ
    Ða làm cha che mát những trưa hè
    Ða làm bạn quây quần khi rảnh rỗi
    Ða làm người chơn thật chẳng khen chê

    Mỗi buổi sáng tôi một mình ôm chổi
    Quét lá vàng như quét nỗi cô đơn
    Lá vẫn rụng khi mỗi mùa thu tới
    Như đời tôi tiếp nối chuyện đau buồn

    Chùa thanh tịnh chẳng dung hồn lữ thứ
    Một chiều thu tôi lạy Phật ra đi
    Bỏ lại tiếng chuông chùa vang khuya sớm
    Cây đa già đứng lặng khóc chia ly

    Ðường tôi qua đã không còn bóng mát
    Ngày nhọc nhằn mưa lũ xuống đêm khuya
    Ða ở lại âm thầm ru khúc hát
    Ngậm ngùi buông theo mỗi tiếng chuông chiều

    Ða thân mến dẫu có vàng thương nhớ
    Cũng xin đừng gục xuống dưới sân tôi
    Xin cố đứng để chờ nghe tôi kể
    Chuyện trầm luân của một kiếp con người

    Tôi sẽ đến ngôi chùa xưa Viên Giác
    Nhặt mảnh đời rơi rớt ở đâu đây
    Ôi thằng bé nghèo nàn xưa đã lớn
    Ði làm người du thực ở phương Tây

    Tôi viết nốt những bài thơ dang dở
    Vá tình người rách nát thuở hoa niên
    Ða sẽ hát bài đồng dao muôn thuở
    Nhạc thu buồn nước mắt chảy trong đêm. ”
    Thơ của Trần Trung Đạo xuất sắc, còn văn, truyện, tùy bút, chính luận của anh cũng sắc bén, sâu sắc và đi thẳng vào lòng người, khoáy động tâm hồn người, nhất là chúng ta , những người Việt xa xứ tỵ nạn đôi khi quá sung sướng, quá đầy đủ nên quên hết quá khứ, quên hết quê hương , nguồn cội và vì sao chúng ta lưu lạc đến xứ này. Cám ơn tác giả Trần Trung Đạo rất nhiều.
    Trần Minh Hiền Orlando ngày 17 tháng 12 năm 2015

  • January 2, 2016 at 10:34 am
    Permalink

    K/g: Anh Trần Trung Đạo
    Kính thưa anh,
    Đây là lân đầu tiên em mạo muội viết cho anh mấy giòng này. À mà em xin lỗi đó là em xưng hô hơi mạo muội nhưng xin anh cho phép em được xưng hô như thế cho được thân mật và tự nhiên một chút. Bởi vì chắc chắn một điều rằng anh không rõ em là ai. Thôi thì mong anh biết là em sinh ở “năm eo” về mặt địa lý nhưng học tại Sài gòn. Còn về tuổi tác chắc rằng không xê xích với em nhiều lắm; chắc chừng dăm ba tuổi thôi.
    Bây giờ xin chuyển đề nhé. Đó là kể cũng khá lâu, em hết sức khâm phục anh. Đó là chẳng qua em đọc một ít bài của anh (chẳng hạn như bài “Một chiều trên nghĩa trang Hàng Dương”, em nhớ tựa bài viêt1 không biết đúng không). Em nghe và học từ lâu lắm đại ý nói rằng văn hay lọ là phải dài. Em thấy rằng anh là một người có tầm có tâm nữa. Tâm cao hay thấp, em không dám lạm bàn song với em, tầm đó thật sự vô cùng thán phục. Gần đây em có vào lại anh thì thấy rằng anh viêt bén và vững chắc vô cùng, đặc biệt là trước, trong và sau chuyến đi VN của Tập Cận Bình. em chỉ nói sơ thôi, chắc anh thừa hiểu…

    Bây giờ em xem bài thơ nhớ mẹ của anh mà thấy rưng rưng hơn nữa khi anh kèm thâm bài “Người lính già vừa chết đêm qua”. Ối! sao mà nhức nhối đến tận cùng…
    Sau nữa, điều em mong đó là được hầu chuyện thơ văn cùng anh, đặc biệt làthơ; bới vì ít nhiều em cũng có am hiểu về thơ. Nhân dây, em mạn phép chép nguyên văn câu sau đây của nhà v8n Nhất Linh, người sáng lập Tự Lực Văn Đoàn, có lời nhận định về văn: “Văn là tiếng nói cởi mở của lòng con người. Hơn nữa, văn còn làm cho đời người thêm đẹp, thêm tươi và đáng sống hơn. Ngao du trên quả đất còn có ngày đi khắp các cảnh vật, chứ ngao du trong thế giới tâm tư – mỗi nghệ sĩ là một khách giang hồ vĩnh viễn khởi hành, không bao giờ vì hết đường mà phải dừng lại”. Câu nói này em đã thuộc từ ngày còn học tiểu học.

    Thôi, xin cho phép em tạm dừng với lời cầu mong anh luôn luôn mạnh khỏe để càng có thêm những bài viết để đời…

    Trân trọng kính chào anh và mong anh sớm reply.

    P/S: em cũng có thể tâm sự với anh qua Anh ngữ.

  • January 2, 2016 at 3:33 pm
    Permalink

    Hello Tài
    Anh có email cho emm theo địa chỉ trong comment.

    Anh
    TTĐ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *