Comments (1)

 

  1. Thân, kính tiếp chuyển, để quý vị tùy nghi thưởng thức bài thơ thật hay của Trần Trung Đạo và Lưu Nguyễn Đạt. Trân trọng.
    Cám ơn đại hiền huynh Lưu Nguyễn Đạt chuyển cho hai bài thơ hay.
    ….”…dù vực đau tách biệt ánh thay màu
    …. để ngày ấy người người tìm lối cũ.” (LNĐ)
    và..” Quê hương, ta sẽ về thăm nhé
    dầu ước mơ xưa đã tật nguyền

    lưng ta đời chém hàng trăm nhát

    còn đây nguyên vẹn một con tim..” (TTĐ).
    Trân trọng.
    LMP.

    ———-
    Hai Bài thơ ni đọc rồi thấy ngẩn ngơ….xin rất cảm tạ Thi sỉ Trần Trung Đạo và
    Thi Sỉ Lưu Nguyển Đạt , xin cám ơn huynh đã chuyển…LT đang sụt sùi đây các
    bạn ơi…..

    ———–
    Thân kính chuyển tiếp đến đại hiền huynh Ts/Ls Lưu Đạt Nguyễn (xin được chuyển đến thi sĩ Trần Trung Đạo giúp ngu đệ nhé. Đa tạ.)Thật bùi ngùi, nhớ lắm lắm
    Trân trọng.
    LMP.
    PS : Hiền muội vẫn sụt sùi hỉ ? Hai bài thơ quá hay chuyên chở “hai tấm lòng” về quê nhà….!

    MỜI ĐỌC TIẾP /Click/ http://www.vietthuc.org Cập Nhật Hằng Ngày
    SÁNG TÁC THƠ VĂN

    thơ trần trung đạo: Nhớ Núi Thương Rừng
    Tran Trung Dao
    August 16, 2010

    ta vẫn hàng mơ ngày trở lại
    thăm rừng Nghi Hạ, núi Nghi Sơn
    núi đứng chờ ai khô lệ đá
    rừng thu mấy độ lá thu rơi

    mưa có buồn hơn trên xóm vắng
    nắng có vàng thêm những buổi chiều
    ta đi tuyết đổ lên đồi trắng
    mưa buồn như mắt mẹ đêm khuya

    chùa xa ai giục hồi chuông đổ
    hay tiếng ru con dưới mộ phần
    cả đời ta chưa yên giấc ngủ
    chập chờn mộng mị trắng thâu canh

    hàng tre Nghi Hạ còn hay mất
    có phải nơi này mẹ gặp cha
    ai uống ngày xưa ly nước vối
    mà nay cay đắng đọng đời ta

    quê hương, ta sẽ về thăm nhé
    dẫu ước mơ xưa đã tật nguyền
    lưng ta đời chém hàng trăm nhát
    còn đây nguyên vẹn một con tim

    ta vẫn hàng mơ ngày trở lại
    thăm rừng Nghi Hạ, núi Nghi Sơn
    sông Thu nước lớn bao mùa lụt
    có xoá dùm ta những tủi buồn

    biết còn chi nữa không Nghi Hạ
    chén rượu hoa niên đã nhạt rồi
    rừng thu lá đã bao mùa rụng
    lòng người sao vẫn mãi chia phôi

    ta sẽ nói gì khi trở lại
    nghìn lời không đủ để quên đau
    giữa một non sông tràn máu lệ
    khóc cười cũng chẳng khác chi nhau

    phủi bụi giang hồ trên nếp áo
    ta về như gái khách hoàn lương
    mình ta đứng giữa trời mây trắng
    khóc tuổi xuân phai ở cuối đường

    Trần Trung Ðạo

    SÁNG TÁC THƠ VĂN
    thơ lưu nguyễn đạt: TA TIẾP NỐI
    Luu Nguyen Dat
    August 14, 2010

    tặng Joyce Anne Nguyen
    và những người cầm bút cho Việt Nam tự do nhân bản

    ta tiếp nối cuộc hành trình ngôn ngữ
    dù thời gian chứa đựng dấu tích sâu
    dù vực đau tách biệt ánh thay màu
    để ngày ấy người người tìm lối cũ

    em viết lại những dòng khuya mật mã
    đổi không gian thành sương mỏng dòng sông
    nhuộm hồn đêm với ánh nguyệt mây lồng
    rồi khẻ mở tâm tình cho suối ngả

    em viết tiếp những mùa ao ước vội
    thắm vào lời toan bừng sáng mênh mang
    khi hạ long còn vịnh nắng bàng hoàng
    tình nghĩa cũ một dòng thương chết nổi

    ta ghép lại cuộc hành trình dang dở
    vào buổi mai hương toả khắp rừng hoang
    đợi cành khô tìm nguồn biếc ngỡ ngàng
    hoa lại trổ cụm từ xanh toang vỡ

    ta viết mãi như chưa hề bỏ lỡ
    mồt lần nào tìm kiếm khắc trên không
    những nét xanh hy vọng cuối mây hồng
    đêm trắng suốt đợi nghĩa trùng phùng nở

    Lưu Nguyễn Đạt

    Rất mong liên lạc lại. Đã gặp nhau trước đây tại Philadelphia, PA [cùng với Trần Hoài Thư]

Your comment:

?