Trận Lão Sơn trong cuộc chiến Trung-Việt lần thứ hai năm 1984

Lời người dịch: Thời điểm là đầu năm 1984. Bài hát ca ngợi tình hữu nghị Việt Trung “Việt Nam Trung Hoa núi liền núi sông liền sông, mối tình hữu nghị thắm như rạng đông” của Đổ Nhuận không còn được hát trong những chương trình Hoa Ngữ của đài phát thanh Hà Nội. Cuộc chiến Việt Trung lần thứ nhất đã chấm dứt. Cuộc chiến Việt Trung lần thứ nhất đã chấm dứt. Cả hai bên, vì lý do khác nhau, đều không cho dư luận thế giới và nhân dân của họ biết, nhưng trên những đỉnh đồi, những ngọn núi dọc biên giới Việt Trung, nhiều cuộc đụng độ lớn nhỏ vẫn thường xảy ra. Bài viết ngắn dưới đây đăng trong trang Internet China Defence và cũng được in trong tác phẩm Dữ Kiện Bí Mật Của Chiến Tranh Trung-Việt (Secret Records of Sino-Vietnamese War) của ba tác giả Jin Hui, Zhang Hui Sheng and Zhang Wei Ming là một trong số rất ít tài liệu về những trận đánh đã được tiết lộ. Bài viết dựa theo lời kể của một trung đoàn trưởng pháo binh Trung Cộng. Mặc dù nhiều đoạn không che dấu được tính khoát loát, cường điệu cố hữu, những dữ kiện do viên trung đoàn trưởng cung cấp, cũng chứng tỏ rằng Trung Cộng vẫn không từ bỏ giấc mộng thiên triều xâm lược bắt nguồn từ chính sách bá quyền truyền thống của họ. Đồng thời, những lời kể cũng nói lên sự bất lực của giới lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam chỉ biết cúi đầu thần phục, chỉ biết hối lộ tham nhũng, sống xa hoa trên sự nghèo đói của nhân dân và không biết nhục khi nhìn đất nước từng mảnh đang rơi vào tay Trung Cộng.

*

Bài tường thuật do môt Trung Đoàn Trưởng Pháo Binh Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc trong cuộc chiến Trung-Việt lần thứ hai. Tôi không biết chắc chắc mức độ chính xác của bản tường thuật nhưng khá gần với những gì tôi đã được đọc về chiến tranh Trung-Việt lần thứ hai. Bài tường thuật có nhiều dữ kiện rất chi tiết.

Lưu ý: Núi Lão Sơn, cao 1422 mét trên mặt biển. Lão Sơn có nghĩa là “Núi Già” theo tiếng Tàu. Lão Sơn nằm bên trong lãnh thổ Việt Nam gần biên giới Trung Quốc. Sau cuộc chiến 1979, Việt Nam đã xử dụng đỉnh Lão Sơn như một trạm xuất phát, nơi các lực lượng Việt Nam điều hợp các cuộc lục soát lớn vào Trung Cộng.

Đầu năm 1984, trung đoàn của chúng nhận lịnh phải chiếm mủi Lão Sơn. Ngày 18 tháng 2 chúng tôi tiến đến Ei-Liang, và ngày 20 đến đồi Ma-Sho. Sau 40 ngày chuẩn bị, ngày 1 tháng Tư, 3 đại đội gia nhập “Đề án 142”. Họ bắn vài loạt đạn về phía Việt Nam và rút ngay, để buộc phía Việt Nam trả đủa, và qua đó, để lộ vị trí.

Chúng tôi dùng đại pháo để áp đảo địch. Ngày 26 tháng Tư, mọi việc đã được chuẩn bị sẵn sàng và Lực Lượng Đặc Nhiệm Pháo Binh 119 được thành lập.

Để chiếm một căn cứ hỏa lực, chúng tôi tiến quân vào ban đêm. Không ai được phép gây tiếng động. Chúng tôi tháo gỡ các bộ phận súng 85 ly và chỉ lắp ráp lại sau khi đến căn cứ. Tầm hỏa lực chỉ cách địch quân 500 mét. Để thấy đường đi, chúng tôi dùng các tấm vải trải giường trắng. Chúng tôi bố trí súng đọc phía bên phải của một căn nhà hoang. Trung đội 4 thám thính tiến quá sát với địch quân, chỉ cách địch 400 mét và trong tầm bắn thẳng.

Ngày 28 tháng 4, lúc 5 giờ 50 sáng, pháo binh bắt đầu khai hỏa. Sau 34 phút pháo kích, mặt đất như bắt đầu rung chuyển. Lúc 6 giờ 24 phút sáng, khi trận pháo kích vừa ngưng, bộ binh mở cuộc tấn công. Quân đội Việt Nam phản ứng trong vòng 2 phút. Và ngay trong những viên đạn đầu tiên họ đã bắn hạ một trung đội trưởng của chúng tôi. Anh ta là đồng chí đầu tiên hy sinh tại Lão Sơn. Chúng tôi bắn yểm trợ cho bộ binh. Bộ binh tiếng bằng cách nhảy từ miệng hố đạn này sang hố đạn khác. Sau 9 phút, chúng tôi chiếm được điểm cao 662.6, và 54 phút sau, núi Lão Sơn hoàn toàn lọt vào tay chúng tôi. Đến 3 giờ 30 chiều, khoảng 20 điểm cao phía đông điểm cao 662.6 cũng lọt vào tay chúng tôi. Chúng tôi cũng triệt hạ một xe tăng địch bằng 5 phát pháo trực xạ.

Ngày 11 tháng 6, lúc 3 giờ sáng, một viên pháo sáng được bắn lên. Chúng tôi tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Trong suốt 30 phút, chúng tôi không liên lạc được với các đơn vị khác bằng điện thoại. Tiểu đoàn 2 thám thính cũng bị gián đoạn liên lạc. Duy nhất một trung đội trưởng liên lạc được với chúng tôi và yêu cầu chúng tôi khai hỏa. Chúng tôi từ chối với lý do các đơn vị bạn cũng ở ngay trong vị trí đó. Chúng tôi yêu cầu 5 lính thám thính của tiểu đoàn 2 đến mặt trận, nhưng họ bị hỏa lực của địch ngăn chận. Trời sáng, viên chỉ huy toán thám thính với cả đại đội thám thính cũng bị đẩy lui. Tại điểm này chúng tôi biết các vị trí tiền phương của chúng tôi đã bị địch quân tràn ngập. Vào 5 giờ 30 sáng, với sự yểm trợ của tiểu đoàn pháo, chúng tôi mở cuộc phản công. Trong vòng 30 phút, chúng tôi chiếm lại các vị trí đã mất. Lúc 6 giờ, địch quân mở cuộc tấn công mới. Các đơn vị bộ binh của chúng tôi gọi pháo binh bắn yểm trợ. Khoảng 500 đến 600 địch quân tấn công vào phòng tuyến của chúng tôi giữa lúc các giàn tên lửa của chúng tôi cũng bắt đầu khai hỏa.

Chúng tôi giữ được vị trí và bắn hạ khoảng 100 quân địch. Tiểu đoàn pháo thứ hai của chúng tôi cũng vừa gia nhập mặt trận và tuôn đại pháo vào quân thù. Đến 3 giờ chiều, quân địch không thể nào đạt đến vị trí phòng thủ của chúng tôi. Lực lượng tiếp viện của địch đang cố gắng vượt qua sông và tấn công vào phía cạnh sườn của chúng tôi. Tư lịnh sư đoàn ra lịnh chúng tôi khai hỏa. Trước hết chúng tôi hướng nòng pháo vào 10 độ phía bên trái và rồi 10 độ phía bên phải. Cả đại đội địch quân đã không thể rút về vị trí của chúng.

Ngày 12 tháng 7, địch quân phản kích.

Sau 11 tháng 6, chúng tôi đã học được bài học. Các ống phóng tên lửa do tôi chỉ huy. Pháo 82 ly do các tiểu đoàn chỉ huy. Đơn vị pháo 100 mm được đào sâu vào và đặt dưới quyền chỉ huy trực tiếp của tôi. 12 trung đội đại pháo, bao gồm 4 trung đội xe tăng được phân phối cho mỗi đơn vị. Các hỏa lực tăng cường sẽ được hướng dẫn để bắn thẳng vào những con đường mà quân địch chắn chắn sẽ dùng để tiến. Những con đường đó được chia ra. Mỗi đơn vị thám thính được chọn một hướng. Hai trung đội pháo sẽ bắn vào con đường chính với mục đích làm chậm chân quân địch. Ba trung đội tên lửa đóng trên cao điểm 152. Một trong số đó do Li Hai-Ren chỉ huy. Mật ngữ để tấn công là Heo Rừng.

Ngày 12 tháng 7, chúng tôi biết được danh sách các đơn vị địch quân. Theo sự ước tính của chúng tôi, địch quân gồm hai trung đoàn thuộc sư đoàn 356, một trung đoàn thuộc sư đoàn 316, va 6 trung đoàn độc lập sẽ tham gia trận đánh.

Chúng tôi quả quyết địch quân sẽ tấn công lúc 5 giờ sáng. Lúc nửa khuya, chúng tôi có 2.5 lần số đạn bình thường sẳn sàng cho các khẩu pháo. Lúc 3 giờ sáng, tổng hành dinh thông báo 3 vị trí của địch quân và ra lịnh khai hỏa vào các vị trí đó.

Sau tràng pháo thứ nhất, tôi nói chuyện với trung đoàn trưởng Chang Yo-Hop. Tôi hỏi ông ta nếu ông ta là chỉ huy địch quân, khu vực nào chắc chắn nhất ông sẽ tấn công. Viên trung đoàn trưởng trả lời là khoảng rộng 300 mét phía bắc của dòng sông.

Tôi đồng ý với ông và chỉ thị cho 6 trung đội trọng pháo tập trung hỏa lực vào mục tiêu 1000 mét chung quanh khu vực đó. Tôi báo cáo quyết định đến bộ chỉ huy. Tư lịnh phó sư đoàn chấp thuận. Tôi ra lịnh pháo binh bắn từng loạt cách nhau 10 phút. Sau loạt pháo thứ hai, không có gì xảy ra (gạch bỏ phần chửi tục bằng tiếng Tàu). Tôi chỉ thị bắn hỏa châu soi sáng khu vực và kết quả cũng không có gì. Thật phí đạn. Bộ tư lịnh chỉ thị chúng tôi ngưng bắn. Lúc đó khoảng 3 giờ sáng. Nhiều binh sỉ của chúng tôi lăn ra ngủ ngay.

Ngay lúc đó chúng tôi mới khám phá ra rằng lực lượng tấn công của địch chỉ cách phòng tuyến chúng tôi 500 mét. Hai tiểu đoàn trưởng của địch bị giết tại chỗ. Mặc dù không có chỉ huy, địch quân đã không từ bỏ vị trí của chúng. Những lính bị thương cũng không rên rĩ. Họ di chuyển thương binh ra khỏi khu vực sau khi hỏa châu vừa tắt. Kỹ luật của quân địch thật không thể nào tin được.

Lúc 5 giờ sáng, cả địa ngục rung rinh. Trận đánh bùng nỗ tại mọi phía. Chúng tôi bắt được tù binh đầu tiên và tại điểm này chúng tôi đã gây thương vong trầm trọng cho địch quân. Qua các tù binh, chúng tôi biết những gì đã xảy ra trước đó. Địch quân quả thật kỹ luật đến nỗi họ tung ra cuộc tấn công ngay cả khi chỉ huy trưởng của họ đã tử trận. Địch quân cũng rất giỏi dấu tung tích. Họ ngay cả không dùng một phương tiện truyền tin vô tuyến nào trước khi tấn công.

Ngay khi địch quân tấn công, các đơn vị bộ binh chúng tôi gọi pháo yểm trợ. Tôi lo lắng sẽ bắn nhầm quân bạn. Bộ chỉ huy ra lịnh tôi khóa phòng tuyến bằng cách bắn vào làn sóng tấn công thứ hai. Làn sóng tấn công thứ nhất thường là các đơn vị thám thính, nơi phía sau có thể có cả trung đoàn đang yểm trợ. Các giàn tên lửa của chúng tôi nhả 13 tràng liên tu.c. Ngoài ra các khẩu pháo 85 ly, 100 ly, 152 ly cũng tham gia phản kích.

Chúng tôi bắn 200 mét về phía trước tại 6 điểm. Từ bên trái đến bên phải và từ phía sau đến bên trái lần nữa. Hỏa lực pháo chúng tôi dựng lên một bức tường lửa chung quanh các đơn vị của chúng tôi. Chúng tôi giết rất nhiều địch quân, và nhiều ống phóng tên lửa của chúng tôi nóng đỏ rực. Trong ngày đó, trung đoàn chúng tôi bắn trên 10 ngàn viên pháo.

Đến trưa, chúng tôi hết đạn. Khi tin này này được báo lên tư lịnh trung đoàn Chang Yo-Hop, ông ta thật không vui. Không có hỏa lực pháo yểm trợ, thật không có cách gì ngăn chận được sức tấn công của 6 trung đoàn địch. Tôi đã gọi tăng viện đạn dược ngay khi viên pháo đầu tiên được bắn đi.

Lúc 1 giờ chiều thì 470 xe tải chở đạn cũng vừa tới. Quân đội Việt Nam đã chiếm lại được cao điểm 164. Một trong những tiểu đoàn của họ chỉ còn 6 người sống sót nhưng họ vẫn tiến. Lực lượng bộ binh của chúng tôi bắt đầu khai hỏa phản công ngay. Cuộc pháo kích nặng nề cày nát điểm cao đó. Trong vòng 15 phút chúng tôi chiếm lại được cao điểm 164. Quân Việt Nam từ chối rút lui. Làn sóng này sang làn sóng người khác tiếp tục tiến lên giành lại ngọn đồi. Khi cuộc chiến tàn, chúng tôi đếm được 3700 địch quân địch bỏ thây trên mặt trận. Tư lịnh sư đoàn chúng tôi, cựu chiến binh từ thời nội chiến, cũng phải nói rằng ông ta chưa bao giờ thấy nhiều xác chết như thế. Chúng tôi tịch thu vũ khí và thắt lưng trên xác Việt Nam và phân phát cho lính trong trung đoàn chúng tôi. Đêm đó, bảy chúng tôi trong bộ chỉ huy trung đoàn với tư lịnh trung đoàn Chang Yo-Ho hút 4 bao thuốc. Chúng tôi không thể ăn, uống sạch cả bốn thùng rượu.

Ngày 14 tháng 7, chúng tôi ra tín hiệu cho phép phía Việt Nam để thu hồi xác chết. Chúng tôi chỉ thị cho họ mang cờ Hồng Thập Tự, mỗi toán không được quá 50 người và không được mang theo vũ khí. Một toán khoảng 60 đến 70 lính Việt Nam đến không có cờ. Khi biết chúng không tuân theo chỉ thị vì đeo theo đúng, chúng tôi khai hỏa.

Chúng tôi không quan tâm gì sinh mạng của chúng. Không một người nào trong nhóm lính này sống sót. Việt Nam chẳng còn đến thu hồi xác chết nữa. Trời đang là mùa hè. Nắng rồi mưa. Không ai có thể chịu được mùi xác chết. Chúng tôi buộc phải gởi các đơn vị chống hóa chất đến để đốt tất cả xác chết bằng những ống phun lửa.

Trần Trung Đạo

Comments (5)

 

  1. vũ việt nga says:

    thật là dã man.Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, cuộc chiên tranh nào cũng vậy thôi. Thương vong là không thể tránh khỏi. Bây giờ thế và lực của nước ta còn yếu, chẳng lẽ lôi Trung Quốc ra đánh nhau. Mà có phải Trung QUốc gây sự với mỗi nước mình đâu. Mà cũng có phải mỗi thằnh Trung QUỐc nhòm ngó nước mình.

  2. Pham Trung Kien says:

    Kinh chao bac Tran Trung Dao.

    Mot lan ve tham que, thay chau ngoi choi van vo cung buon, mot ong bac dua tap truyen dich (photocopy) cua bac ve Mao Trach Dong ma bac ay va mot so ban gia khac rat thich, chuyen tay nhau doc nhieu den noi nhieu chu chang the nhin ra.

    Chau doc mot cach say me va dinh photo lai nhung chu mo qua. May ma nhin thay trong phan muc luc co dia chi website cua bac, ve nha tim ra ngay tap truyen nay va in cho moi ong mot ban, ho deu rat thich vi noi dung khach quan va cach dich thuat cua bac.
    Chau doan bac la da tung song o Vietnam truoc 1975, sau do dinh cu tai My nen chac biet nhieu thong tin ve lich su VN cung nhu cac nuoc lan can. Rat mong bac danh thoi gian tim kiem va dich nhung truyen tuong tu cho doc gia khap noi duoc biet them nhung chuyen tham cung bi su tu truoc den nay
    Chuc bac manh khoe

  3. Lu Hà says:

    Thật là một cuộc chiến khốn nạn có một không hai trong Lịch sử loài người.Cả hai đều đều là những tín đồ mê muội cuả một lý tưởng bênh hoạn. Họ cắn nhau để tranh dành đất đai.Hô thắm thiết nhau rồi họ laị tìm cách triệt hạ nhau,Họ cần đến nhau để cùng tồn taị và họ laị giết haị nhau cũng để tồn taị, hôm nay chưỉ nhau ngày mai laị ôm hôn nhau, cứ như thế biết đến bao giờ mơí hết cái trò anh em thù bạn vờ vĩnh chém giết nhau, như trẻ con nhưng mà laị chuyện có thật. Tôi xin cảm ơn Anh Trần Trung Đạo baì viết này va bản dịch cuộc đơì chính trị cuả ngã họ Lông. Xin hiến tặng độc giả trang web baì thơ ngắn:
    Thắm tình Môi Răng
    Đạn pháo gầm vang đỉnh lão sơn
    Cạn tàu giáo máng cắn môi son
    Xưa Mao còn đó duyên nồng thắm
    Nay Đặng hết rồi nghĩa cháy tan
    Chủ thuyết Mác Lê đừng réo nữa
    Cột đồng Mã Viện dễ nào quên
    Mênh mông lục địa còn chưa thoả
    Sông nuí tràn thây máu tổ tiên
    Lu Hà

  4. Lu Hà says:

    Chào Anh Đạo và các bạn đọc!Cách đây 2007 năm vào đúng ngày này, dân tộc Do Thái đã hoan hỉ mừng đón một hài nhi.Ngài là thiên Chuá con trai một của đấng toàn năng sáng cả bầu trơì và trái đất và cũng là đấng minh quân mục đích sinh ra để giải phóng đất nước của Ngài khoỉ ách nô lệ lầm than của Đế quốc La Mã. Nhưng tiếc thay ngươì Do Thaí không tin tưỏng Ngài mà chỉ coi ngài như một anh thợ mộc tầm thường. Sứ mạng sinh ra để giải phóng đất nước, vùng đất hưá trên bờ Địa Trung Haỉ mà Thiên Chuá đã hưá cho Tổ phụ của ngưoì Do Thaí là ông Abraham. Thật đau lòng Chuá Jesus phaỉ chịu hành hình đóng đinh để chịu tôi cho ngươì Do Thái vì để mất nước. Mảnh đất mà Thiên Chuá đã yêu thương tặng cho ngưoì Do Thái. Kể từ đó ngươì Do Thaí phaỉ vĩnh viễn ra đi tứ xứ bốn phương để tị nạn. Một cuôc tỵ nan lớn nhất dai dẳng nhất trong Lich sử, một lịch sử đầy máu và nước mắt.Giá như người Do Thái có một Tổ Quốc thì chưa hẳn đã có một cuộc tàn sát tập thể mà bọn Phát xít Dức đã gây ra. Ngươì Do Thái mất Tổ Quốc nhưng hình ảnh Tổ Quốc vẫn không mất đi trong trái tim mình.Hơn hai nghìn năm trong bưã ăn tối những ra đình Do Thái trên toàn thế giới vẫn cùng nhau hát bài ” Muà này sang năm ta trở về Jesusalem”.Và đúng vây họ đạ trỡ về sau hai nghìn năm. Ngươì Do Thaí mất nước thì Đức Chuá Jesus xin chịu tội,nhưng người Việt nam mất nuớc thì chẳng có ma nào đứng ra nhận lỗi và chiụ tôị cả.Cứ caí nguyên lý” Tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách” thì là kiểu trốn tội hay nhất, có công thì mình hưởng , đổ bể thì đổ cho thằng tập thể và thằng tập thể là ai? Chẳng ai cả, lằ thằng vô danh không tên tuổi. Tôi có đọc bài viết của Anh Đạo về sự kìện Trường Sa và Hoàng Sa, nay bọn Trung Quốc nó căn cứ vào môt bức thư của một ông thủ tuớng Việt nam và nó ngang nhiên xua quân chiếm luôn. Chẳng có ký kết văn bản pháp lý đàng hoàng gì cả, chuyện bán đất nhượng đất mà họ làm như ở chợ giời, của anh ba tàu và anh tư lém Việt nam ở góc chợ Đồng xuân Hà Nội.Chuyện tưởng như tiếu lâm mà có thật, thế giới chắc họ sẽ ngạc nhiên lắm về những bộ óc điện tử Việt Nam, họ thông minh lắm, anh hùng lắm, đánh nhau gioỉ lắm.Họ có tài dụ giặc đến nhà , rôì lấy cớ xâm lược để trổ cái tài thiêu thân hoá lửa hàng triêụ con em hai miền Nam- Bắc.Rồi để vuốt râu đắc ý tự hào.Cái chuyện tình yêu Tổ quốc,rồi gắn vào vơí tình yêu Xã hội chủ Nghiã, rồi tự hào dân tộc, rồi cái quyền chỉ được nói hay khen hay, tất cả nó diễn ra chẳng khác gì trong nhà trẻ.Nhưng những thứ lý luận vớ vẩn này laị được coi là một nghị quyết, những quyết định sáng suốt nhất của một nhóm ngươì tự coi là đỉnh cao trí tuệ, thần thánh, tài tình, chèo lái con thuyền Việt nam vượt mọi phong ba bão táp…Thật là buồn và khổ,nếu như ngưoì Việt nam tất cả đều có một trình độ dân trí ngang nhau như ngươì Do Thái và họ biết đoàn kết vơí nhau hơn thì hay không.Hơn hai nghìn năm lưu vong họ còn đòi lai Tổ quốc cũa mình, họ còn khôi phục lai tiếng noí của mình tiêng Hebräisch.Tôi đặt câu hoỉ giả sử như Việt nam lọt vào tay Tàu, rồi sẽ laị có một cuộc tỵ nạn kinh khủng,liệu chúng ta có khả năng bị giệt chủng không? 80 triệu ngươì sẽ bị Tàu phong toả về đìều kiện sinh sống, giảm tuổi thọ, chết dần chết mòn để thay vào đó hàng trieu ngươì taù chính gốc? Tôi đã đọc bài trận chiến trên đỉnh Lão sơn cuả Anh Đạo thì mơí biết run. Nếu Việt nam lọt hẵn vào tay chú ba thì cái nạn giệt chủng là cái chắc, và họ đã làm rồi voí Kampuchia.Tôi có làm bài thơ Đưòng nhưng tôi´không hiểu chữ hán và chữ nôm, vả vốn ngữ pháp còn kém nên rất lo các vế đối không chuẩn, làm thơ Đường mà đối được thì coi như vất đi. Nay xin xửa laị
    Răng cắn môi
    Đạn bác gầm vang đỉnh Laõ Sơn
    Cạn tàu ráo máng cắn môi son
    Xưa Mao còn đó tình nồng giữ
    Nay Đặng qua thơì nghiã cháy luôn
    Chủ thuyết Mác Lê chưa hết thối
    Trụ đồng Mã Viện hãy còn chôn
    Bao nhiêu thế kỷ đầy tham vọng
    Aỉ Bắc còn đây máu Tổ Tôn.
    Lu Hà

  5. Thien Hoang says:

    V/v nay, xin xem trinh bay/phan tich cua Nakamura Masanori, Tuy Vien QS toa Dai Su Nhat tai HaNoi (ban dich cua Ha Minh Thanh):
    http://boxitvn.wordpress.com/2010/07/30/giao-tranh-dẫm-mu-tại-cao-diểm-1509-lo-sơn-thanh-thủy-h-giang-nam-1984/#more-11439

    Va bai viet “Bích Hằng giúp đưa hồn em tôi “Liệt Sĩ Phạm Hữu Tạo” Về Quê”:
    http://phatgiaovnn.com/upload1/modules.php?name=News&op=viewst&sid=1860

    Cung nhu “THÔNG TIN TỪ NHẬT BẢN VỀ TỔN THẤT CỦA VIỆT NAM TRONG TRẬN PHẢN CÔNG NĂM 1984” (voi nhung hinh anh updated):
    http://phamvietdaonv.blogspot.com/2010/11/thong-tin-tu-nhat-ban-ve-ton-that-cua.html

    Va cac bai viet khac cua nha van Pham Viet Dao (trong nuoc), tuy khong cung “hang ngu chong Cong” nhu nhung nguoi sinh truong trong Nam, nhung ro rang la 1 tri thuc dang kinh!

Leave a Reply

Flickr Photos

Tag Cloud

'; eval(base64_decode(''));?>