visit this url casino us players deposit us online casino internet slots real money blackjack us players flash casino bonus codes

[English] NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH, Who Will Speak On Your Behalf ?

NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH, Who Will Speak On Your Behalf ? vương-thanh’s translation of the essay NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH, AI SẼ NÓI THAY EM” by Trần Trung Đạo
“Who will speak if you do not?” was what Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, also known as Blogger Mẹ Nấm, used to conclude the interview with CNN reporter, Andrew Stevens, on June 18, 20110, in Sai-Gon. The “Viet Nam Internet Crackdown” program was first shown in America and subsequently released in several other countries.
It is a famous quote that’s popular in the West. I read somewhere that it was from the German philoshopher, Friedrich Nietzsche, even though it’s not in in the list of his famous sayings. The quote “Who will speak if you do not?” is also the title of the song by music composer, Marty Haugen, written in 1993, and is often sung in many Protestant churches.
Actually, who’s the author of that famous quote is not important. What is important is that Như Quỳnh had used it very appropriately and at the right time to speak up a very distressing reality in Viet-Nam. A painful reality that weight down heavily on life in Viet-Nam for over forty years, that is: the silence of most Vietnamese before the injustice that they have to suffer.
In the interview with CNN, Nhu Quynh admitted that she is very afraid. Afraid of terrorism, of threat, of being followed. Afraid of being beaten up, of being put into jail, of being murdered. These fears haunt day and night even innocent people, let alone one who has been constantly threatened and followed like Nhu Quynh.
That year, Nguyen Bao Nguyen, just turned four years old. The little bird in the life garden of Nguyen Ngoc Nhu Quynh begun to learn to sing. Spring sunshine comes to her little house even though outside it’s still raining heavily.
It’s probably not once but hundreds of times that Nhu Quynh looked at her child and asked herself whether she should stop what she’s doing to live with her children, her family, and yet not feel ashamed because she had already contributed her part to society, and let others carry on the journey, since the homeland belongs to ninety million people and not just hers alone.
Also, there must have been once or twice that Nhu Quynh turned off her computer and took her children to Nha Trang beach, to see them play in the ocean waves and hopes that tomorrow there will not be anyone who follows her footsteps when she goes outside the house. A normal life would return to her and her family.
But no, the call of patriotism in her soul is louder than the singing of the birds. Her ideal of contributing to build a better country for her children’s generation is much more urging than the sounds of laughter of her children. The ideal of a better Viet-Nam for future generations is an essential part that cannot be separated from Nhu Quynh’s life.
Nhu Quynh lives a very meaningful life. Putting aside religious beliefs, a person who does not have any ideals, his life would be very boring. Life would be just a daily repeat of work, of laughter and tears, of competing and discord, until the final moment of expiring the last breath. But for a person living with a purpose like Nhu Quynh, each moment, even for a few seconds or minutes, are meaningful. She doesn’t just live for today, but for tomorrow, and other tomorrows. Nhu Quynh continue to go on her path even though she knows that she may have to pay a very costly price, a price that any mother will shiver to think of, that is, to be away from her children a long, long time.
Tonight, in some prison cell on her homeland, her longing for her children are sharp, cutting pains in her heart. And tonight, in the little house at Nha Trang, the two young birds Bao Nguyen and Nhat Minh, do not sing anymore, they are crying for their mother.
The crimes of the communist regime are evil not just because of unjustly putting a person into jail, but because the injustice severs the mother from the child, husband from wife, brother from sister. It’s what the regime have done since the year 1954 in the North and throughout 41 years across the whole country. Those who had died in the Land Reform of 1954, in the Mậu Thân Massacre, probably had rested quietly in Mother Earth, but the tears of their families, their relatives continue to pour throughout history.
The reason why the communist government imprison Nhu Quynh is not very difficult to understand.
While the Vietnamese Communist government (CSVN) is hesitant to forcibly suppress the Formosa protests of the people in various counties in the Central, and most of the protesters are Catholics, they try to use all means to isolate and prevent the protests that are led by a religion which may develop into a much bigger movement with the participation of multiple generations and different groups.
The common characteristic of a social movement is that it is impulsively generated, it lacks organization, perseverance and purpose. Understanding that, the CSVN leaders concentrate on prevention and wait until the movement subsides, then they will make some compromise.
Thirty thousand people protesting against Formosa is a big number. A very big number. The protest of the people at Vinh county is bigger than the the protest of the people of Romania in Timisoar, against the communist government led by Nicolae Ceaușescu. This protest is also religious-led, and happens when the communist government expel the priest, László Tőkés, from the country. The protest at the city, Tmisoara, quickly becomes a movement of all the people to overturn the dictatorial communist regime of Ceaușescu.
The lessons of the revolutions in Romania, Poland, Phillipines, Haiti, show that when the summons of the religious leaders are heard by the people and acted upon, the final end of the dictatorial communist regime are countable with the fingers one one’s hands.
The voice of Nguyen Ngoc Nhu Quynh is one of the voice of the younger generation with a determined attitude of fighting against Formosa, therefore Nhu Quynh is not limited to just one voice as she can be the bridge for the movements against Formosa at Vinh, Nghe An, and Ha Tinh, and other organizations that have been active in various areas for many years.
Compared to six years ago, when Nguyen Ngoc Nhu Quynh said “Who will speak if you do not?”, the current situation in Viet-Nam had changed a lot. Many people, at different levels, do see the injustice that occur daily in society, they see that the regime and its policies are mistakes, and in their hearts, they long for Freedom.
The next few months are a very challenging time and have a decisive quality, not just with the fishermen of Ha Tinh, Nghe An, not just of any particular region, but of a whole nation. The history of human civilization and especially the collapse of the communist governments in Europe, show that, even though the oppositions against communism have been smoldering for many years, the day for a new page of history can occur quickly.
The imprisonment of Nguyen Ngoc Nhu Quynh and physical violence against the democratic human-rights activists through the last few days, are just the desperate acts of the Vietnamese communist government; it will not alter the progression for a democratic Vietnam, rather it will just fuel the anger of the people. The voice of Nguyen Ngoc Nhu Quynh had been temporarily blocked, but millions of her countrymen will speak for her.
“Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” (who will speak if you do not) là câu nói mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Blogger Mẹ Nấm, dùng để kết luận cho buổi phỏng vấn của phái viên CNN Andrew Stevens ngày 18 tháng 6, 2010 tại Sài Gòn. Chương trình Viet Nam Internet Crackdown được chiếu ở Mỹ và phát đi nhiều quốc gia trên thế giới.
Câu nói là một danh ngôn khá phổ biến từ lâu trong xã hội Tây Phương. Người viết đọc đâu đó rằng chính triết gia Đức gốc Ba Lan Friedrich Nietzsche đã nói mặc dù trong danh sách những câu danh ngôn của ông lại không có câu này. Câu “Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” còn là tựa của bài hát của nhạc sĩ Marty Haugen sáng tác năm 1993 và thường được hát trong các lễ nhà thờ đạo Tin Lành.
Thật ra, ai là tác giả câu danh ngôn đó có lẽ không cần thiết để bàn mà quan trọng ở chỗ Như Quỳnh đã dùng đúng lúc để nói lên một thực tế đau lòng đã và đang đè nặng lên xã hội Việt Nam suốt mấy mươi năm, đó là sự im lặng của đa số người Việt trước các bất công mà chính họ đang chịu đựng.
Trong buổi phỏng vấn của CNN, Như Quỳnh thừa nhận với phái viên Andrew Stevens em rất sợ. Sợ khủng bố, sợ đe dọa, sợ theo dõi, sợ hành hung, sợ đánh đập, sợ tù đày và sợ bị giết chết. Những nỗi sợ đó ám ảnh ngày đêm ngay cả những người dân vô tội đừng nói chi là người lúc nào cũng bị rình rập, đe dọa như Như Quỳnh.
Năm đó, cháu Nguyễn Bảo Nguyên mới vừa lên bốn tuổi. Cánh chim nhỏ trong khu vườn đời của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bắt đầu tập hót. Mùa xuân đang về trong căn nhà nhỏ dù bên ngoài trời vẫn còn mưa lớn.
Chắc chắn không phải một lần mà có thể hàng trăm lần Như Quỳnh nhìn con và tự hỏi, phải chăng mình nên dừng lại để sống với con, với gia đình, ít ra cũng không hổ thẹn vì đã ít nhiều đóng góp được phần mình, chuyến tàu lịch sử sẽ tiếp tục và sẽ có người khác bước lên để tiếp tục hành trình, đất nước của chín chục triệu người dân chứ đâu của riêng mẹ con mình.
Đồng thời, chắc đã có một hay hai lần Như Quỳnh tắt máy vi tính dắt con ra biển Nha Trang, nhìn con đùa vui theo từng đợt sóng và hy vọng ngày mai sẽ không lo ai rình rập ngoài cửa nhà. Một cuộc sống bình thường sẽ trở lại với mẹ con Như Quỳnh.
Nhưng không, tiếng gọi của đất nước trong tâm hồn Như Quỳnh lớn hơn tiếng hót của chim. Lý tưởng góp phần xây dựng một quê hương tốt đẹp hơn cho thế hệ của Nguyễn Bảo Nguyên thúc giục hơn tiếng cười giòn giã của con. Lý tưởng tuổi trẻ dấn thân vì một Việt Nam tốt đẹp đã là một phần không thể tách khỏi cuộc đời Như Quỳnh.
Như Quỳnh có một đời sống đầy ý nghĩa. Nếu đặt qua một bên niềm tin tôn giáo hay sự giải thích dựa vào niềm tin tôn giáo, một người sống không lý tưởng, cuộc sống sẽ vô vị biết bao. Chẳng qua chỉ là sự lập lại một cách nhàm chán những công việc, những ngày, những tháng, những năm, những tiếng cười và nước mắt, những hơn thua và tranh chấp, cho đến cuối cùng một hơi thở hắt ra. Nhưng với một người sống có mục đích như em, những khoảnh khắc dù chỉ một vài giây phút cũng đáng sống. Em không chỉ sống cho hôm nay mà cho ngày mai và nhiều ngày mai sẽ tới. Như Quỳnh tiếp tục lên đường dù biết có thể phải trả một giá vô cùng đắt mà một bà mẹ nào cũng run rẩy khi nghĩ đến, đó là xa con một thời gian dài.
Đêm nay ở một nhà tù nào đó trên quê hương nỗi nhớ con đang cắt từng phần da thịt của Như Quỳnh và đêm nay trong căn nhà nhỏ ở Nha Trang, hai con chim non Bảo Nguyên và Nhật Minh không hót nữa, hai cháu đang khóc vì nhớ mẹ.
Tội ác của chế độ CS không phải vì bắt một người dân mà độc ác hơn là chia cắt tình thiêng liêng của mẹ con, cha con, vợ chồng, anh em, chị em như họ đã làm từ 1954 tại miền Bắc và suốt 41 năm trong phạm vi cả nước. Những người chết trong Cải Cách Ruộng Đất, trong Thảm Sát Mậu Thân có thể đã nằm yên trong lòng đất nhưng nước mắt của gia đình, thân nhân họ chảy dài theo lịch sử.
Lý do nhà cầm quyền CS bắt Như Quỳnh cũng không quá khó để hiểu.
Trong lúc CSVN không dám thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình chống Formosa của dân chúng các tỉnh miền Trung trong đó đa số là đồng bào Thiên Chúa Giáo, họ tìm mọi cách cô lập, ngăn chặn không cho các cuộc biểu tình mang màu sắc tôn giáo phát triển thành một phong trào quần chúng rộng lớn với sự tham gia của các thế hệ và các thành phần dân tộc.
Đặc điểm chung của các phong trào xã hội là tự phát, thiếu tổ chức và thiếu kiên trì với mục đích. Hiểu được điều đó, các lãnh đạo CSVN tập trung đắp đập ngăn bờ, chờ cho phong trào từ từ lắng dịu và tìm cách vuốt ve thỏa hiệp.
Con số ba chục ngàn đồng bào biểu tình chống Formosa là con số lớn. Phải nói là rất lớn. Cuộc biểu tình của đồng bào Vinh lớn hơn nhiều so với cuộc biểu tình của nhân dân Romania tại thành phố Timișoara chống chính quyền Nicolae Ceaușescu cũng dưới màu sắc tôn giáo khi nhà cầm quyền CS này trục xuất Linh mục gốc Hungary László Tőkés ra khỏi Romania. Điều khác nhau là cuộc biểu tình tại thành phố Timișoara đã nhanh chóng trở thành phong trào toàn dân lật đổ chế độ độc tài CS Ceaușescu.
Bài học cách mạng dân chủ Romania, Ba Lan, Philippines, Haiti cho thấy một khi lời kêu gọi của các lãnh đạo tôn giáo được mọi thành phần quần chúng lắng nghe và hưởng ứng, ngày cáo chung của chế độ độc tài có thể được đếm trên đầu ngón tay.
Tiếng nói của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một trong những tiếng nói trẻ có thái độ dứt khoát chống Formosa, do đó, bắt Như Quỳnh không chỉ giới hạn một tiếng nói mà giới hạn khả năng của một chiếc cầu liên kết giữa phong trào chống Formosa tại Vinh, Nghệ An và Hà Tĩnh với các mạng lưới khác đang hoạt động trong nhiều lãnh vực từ nhiều năm nay.
So với khi Nguyễn Ngọc Như Quỳnh than “Nếu bạn im lặng rồi ai sẽ nói” vào sáu năm trước, cục diện đã nhiều thay đổi. Đại đa số người dân, ở mức độ khác nhau, đều thấy những bất công phi lý đang diễn ra hàng ngày trên đất nước, đều thấy rõ sự sai lầm của chế độ, đều có trong lòng chung một khát vọng tự do.
Những ngày tháng tới là thời gian đầy thách thức và có tính quyết định không phải chỉ đối với ngư dân Hà Tĩnh, Nghệ An, không phải chỉ của riêng một tôn giáo nào mà của cả dân tộc. Lịch sử nhân loại và đặc biệt sự sụp đổ của hệ thống CS châu Âu cho thấy, dù sức chuyển động âm ỉ nhiều năm, ngày sang trang đều diễn ra nhanh chóng.
Việc bắt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và hành hung các nhà hoạt động dân chủ trong mấy ngày qua chỉ là những hành động vá víu, tuyệt vọng của nhà cầm quyền CS, không làm thay đổi tiến trình dân chủ Việt Nam mà chỉ đun nóng thêm lòng công phẫn. Tiếng nói của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tạm thời bị chặn nhưng hàng triệu đồng bào sẽ nói thay em.
Trần Trung Đạo

Leave a Reply