Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên?

phuonguyen1Qua nay, bên cạnh niềm vui trong lòng mọi người yêu mến Phương Uyên, việc CSVN thả cô bé 21 tuổi này cũng đã tạo nhiều tranh luận giống như khi em bị chế độ CSVN giáng xuống cuộc đời non trẻ một bản án nặng nề hồi giữa tháng Năm.

Có quan điểm cho rằng Phương Uyên chỉ là một “món hàng” trả giá giữa Mỹ và CSVN về Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership); có lý luận cho rằng việc thả Phương Uyên là dấu hiệu cho thấy phe thân tây phương đang mạnh hơn trong nội bộ lãnh đạo CSVN; có phân tích cho rằng giới lãnh đạo CSVN nhận ra họ đã phạm sai lầm chính trị khi giáng xuống đời một cô gái chỉ ngoài 20 tuổi bản án 6 năm tù lần trước nên nay phải sửa sai.

Các lý luận đó không những chứng tỏ sự thiếu tự tin, tinh thần lệ thuộc vào ngoại bang mà còn phạm phải sai lầm căn bản là không xác định được vai trò chủ động của các thành phần dân tộc trong con đường tranh đấu cho tự do dân chủ tại Việt Nam.

Áp lực chính buộc nhà cầm quyền CSVN thả Phương Uyên phát xuất từ cuộc đấu tranh bền bĩ, đa dạng, tích cực và nhiệt tình của mọi tầng lớp nhân dân, mọi thế hệ Việt Nam trong nước và ngoài nước.

Chính những bạn trẻ trong nước thức đêm viết từng tờ biểu ngữ, in từng tờ truyền đơn, vẻ hình Phương Uyên và Nguyên Kha trên từng chiếc áo đã góp phần làm thay đổi “bản án sáu năm tù giam” thành “bản án ba năm tù treo” của Phương Uyên.

Chính các bạn trẻ ngoài nước tổ chức những đêm không ngủ, gởi hàng ngàn lá thư lên các tổ chức nhân quyền quốc tế, tổng thống và quốc hội Mỹ, các lãnh đạo châu Âu, các cơ quan nhân quyền thuộc Liên Hiệp Quốc đã giúp cho Phương Uyên được ngồi ăn bữa cơm bên mẹ chiều nay.

Chính đồng bào các giới khắp nơi tại hải ngoại tích cực tham gia những cuộc biểu tình liên tục trước Tòa Bạch Ốc, điện Capitol, trước các tòa đại sứ CSVN đã giúp cho Phương Uyên tìm lại được nụ cười hồn nhiên trong vòng tay của gia đình, bạn bè và bà con thân thuộc.

Các thành phần dân tộc Việt Nam trong suốt nhiều năm và qua nhiều hình thức đã làm nên những đợt sóng đập liên tục vào bức tường chuyên chính độc tài cũng như làm tiếng chuông vang vọng vào lương tri nhân loại.

Ở hải ngoại, bao lớp người dầm mưa, đội nắng, đạp tuyết mà đi trong các cuộc biểu tình chống CS độc tài, đòi hỏi nhân quyền cho đồng bào Việt Nam ngay cả trong những ngày tháng vô cùng khó khăn chân ướt chân ráo mới đến định cư sau 1975. Các cộng đồng người Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung, Rumania, Bulgaria, Albany định cư tại các nước tây phương sau khi quốc gia của họ bị CS cai trị sau thế chiến thứ hai, và cả cộng đồng người Cu Ba tại Mỹ sau 1959 đã không làm được như thế.

Nếu không có hàng loạt các hình thức đấu tranh được phát động ồ ạt và nhịp nhàng từ các thành phần dân tộc, chẳng một nguyên thủ quốc gia dân chủ nào, một cơ quan nhân quyền quốc tế nào biết đến Phương Uyên ngoài những bản tin nhân quyền thường lệ, và số phận của em cũng giống như số phận hàng ngàn người Việt Nam khác đang bị tù đày hay đã chết đi trong quên lãng khắp ba miền đất nước suốt ba mươi bảy năm qua.

Trách nhiệm nặng nề, đôi vai nặng gánh, cộng đồng Việt Nam tại hải ngoại không thể làm hết những điều cần phải làm, cứu được hết những đồng bào cần phải cứu nhưng cuộc đấu tranh chưa bao giờ dừng lại.

Phân tích để thấy chính sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc là nền tảng, là nguồn lực của cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ của dân tộc Việt Nam.

Quan hệ và tranh chấp quốc tế bao giờ cũng tồn tại không chỉ giữa các quốc gia thù địch, đối nghịch về quyền lợi mà ngay trong các nước đồng minh. Các dân tộc nhỏ luôn phải bị chi phối và ảnh hưởng. Điều đó không thể nào tránh khỏi. Tuy nhiên, các bài học Phần Lan, Thổ Nhĩ Kỳ, Do Thái cho thấy yếu tố quyết định cuối cùng cho số phận của một dân tộc vẫn luôn nằm trong tay của chính dân tộc đó. Và cũng phân tích để thấy không chỉ Phương Uyên mà còn rất nhiều người như Đinh Nguyên Kha, Việt Khang, Nguyễn Văn Hải, Đổ Thị Minh Hạnh, Trần Huỳnh Duy Thức v.v. cần phải được tiếp tục đấu tranh.

Cuộc vận động tự do dân chủ cho cả dân tộc là con đường đầy gai góc, gian nan nhưng là con đường chính nghĩa và chính nghĩa sẽ tất thắng.

Trần Trung Đạo

Comments (3)

 

  1. abcsukien says:

    ***** Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên?

    VỪA VUI MỪNG ĐẤY ĐÃ …BUỒN VU VƠ … – Tô Hải ngày 17 tháng tám năm 2013.
    http://to-hai.blogspot.com/2013/08/nhat-ky-mo-lan-thu-62-vua-vui-mung-ay.html

    ***** XIN TRíCH: . . .”Cuối cùng là cái nỗi lo khá vu vơ nhưng 1/100 có thể xảy ra: Đó là một hay vài ba ông To nào đó trong Bờ cờ tờ bỗng nghĩ mẹo giả vờ làm ra một cuộc «thay đổi tương đối» để «tồn tại 20, 30 năm nữa mà không một thế lực chính trị nào có thể vượt qua nổi» bằng cách « mua » một số lớn quần chúng với chủ trương thả hàng loạt những Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Tạ Phong Tần….với mỗi người vài năm tù treo kèm theo 5, 7 năm quản chế!…..Thì ra sao nhỉ!

    …..Chắc [cái thân già này] chết trước họ mất! ”

    ***** MẠO MUỘI TRả LờI: Cái nỗi lo bác Tô Hải tuy KHÔNG vu vơ nhưng 51/100 nó có thể xảy ra – CHÍ PHÈO ĐẠI KẾ của Bờ cờ tờ Đảng CSVN:

    …’Chính quyền Obama, vì bận tâm hơn với an ninh quốc gia và các liên minh quân sự khu vực, có vẻ muốn đặt tình hình nhân quyền và chính trị tại Việt Nam ở một tầm quan trọng thấp hơn tiêu chuẩn của các đại biểu Quốc hội Mỹ, là những chính trị gia đang chịu nhiều sức ép của cử tri, nhất là người Mỹ gốc Việt.’ —> Đoạn cuối “Những ưu tiên khác nhau đang thách thức quan hệ Mỹ-Việt” Ryan MacClure, The Diplomat, 15 tháng Tám 2013 (boxitvn/Trần Ngọc Cư dịch)

    Cuộc cờ của Đảng Cộng Sản Việt Nam …’ĐCS đã dùng chiêu nhất cử tam tứ tiện để đạt mục tiêu chính trị dài hạn. Trong khi đó các nhóm dân chủ, blogger trong nước lại gọi đó là chiến thắng trước ĐCS. Họ reo mừng chiến thắng, không tin vào điều vừa xảy ra, ăn mừng cái điều mà họ vừa được Đảng ban cho mà không biết rằng mình vừa giúp Đảng thắng một bàn thắng rất đẹp trên bàn cờ lớn chính trị lớn.’ —Xem tin nguồn: http://ttxva.org/cuoc-co-dcs/#ixzz2cIt940ng

    Phương Uyên được tự do là ngày vui của cả nước. Tuy nhiên, vẫn chưa có thay đổi gì lớn. Chưa bỏ điều 4 HP, chưa bỏ điều 88 Hình sự .v.v… thì csvn sẽ làm cho các phe phái chống chúng phải mất rất nhiều thời gian đi theo các vụ bắt bớ này mà không còn thời gian hoạt động LẬT ĐỔ CSVN.

    Ông Sang đang dùng chính dân VN làm CON TIN đổi chác với Mỹ, để lấy lòng Mỹ.

    Việc thả Phương Uyên là nằm trong CHÍ PHÈO ĐẠI KẾ của csvn: bắt người VN, rồi dùng đó làm con tin đổi chác.

    Theo KAMI trong bài “Tại sao lại có kết quả bất ngờ trong phiên phúc thẩm vụ án Phương Uyên?”: . . . ‘Trong sự vui mừng nên cũng khiến nhiều người trong số chúng ta đã không làm chủ được bản thân mình, tôi nghĩ như thế. Trên mạng đã có nhiều ý kiến cho rằng do tác động của cuộc biểu tình, hô khâu hiệu ở Long An trong ngày xử án đã khiến cho chủ tọa phiên tòa phải phán quyết có lợi cho bị cáo như vậy(!?).

    . . . Đảng ở cấp Bờ cờ tờ không chỉ đạo như thế thì có mà thách… toà Phúc Thẩm thuộc toà án nhân dân tối cao xét xử tại Long An dám làm, có nghĩa là không có kết quả làm cho mọi người vui mừng. Hơn nữa bản án bỏ túi Đảng đã chuẩn bị từ trước đấy hàng tuần, hôm xử mới mang ra đọc thôi chứ ai họ chờ để xem áp lực của quần chúng thế nào để phán quyết?

    Bản án bỏ túi Đảng đã chuẩn bị từ trước đấy hàng tuần!!!. Suy luận của KAMI thật đúng khi ‘nhà nàng WB ở cạnh nhà Westing house tôi’, – Xem: Đề nghị WB hỗ trợ VAMC xử lý nợ xấu http://vov.vn/Kinh-te/De-nghi-WB-ho-tro-VAMC-xu-ly-no-xau/276141.vov

    Riêng cho TPP, cháu thiển nghĩ nó là kiểu ‘vườn chanh Tào Tháo’ sắp tới cho dân VN mà thôi!

    Theo KAMI ngày 17 tháng 08 năm 2013, một khi nếu ta vẫn chỉ là một hạt cát trong lòng bàn tay của họ, mà bàn tay đó họ thích nắm lại hay mở bất kỳ lúc nào. Như thế thì niềm vui chưa thể trọn vẹn được. (!!!)

    Kính!

  2. […] một người?  – VIỆT NAM VÀ TRÒ ĐI GIÂY GIỮA HAI BỜ THÁI BÌNH DƯƠNG (TNMD). – Áp lực nào buộc CSVN phải thả Phương Uyên? (Trần Trung Đạo). – Khoan hãy vội vui mừng (Phi […]

  3. mong says:

    Câu nói tổng thống Nguyễn Văn Thiệu còn đó (đừng tin những gì cộng sản nói,hảy nhìn những gì họ làm)Tự nhiên phái đoàn Huỳnh kim Báu vào thăm Phương Uyên?sao ko thăm nguyên Kha? nếu đả tính trước sao ko thông báo cho GĐ?or phải có kế hoạch,đến trước khi Gđ đến trại . Khi phương Uyên được ra tù( ko phải tự do còn thòng lọng đang tròng vào cổ)mọi người vui mừng,mở tiệc. Còn Nguyên Kha thì sao ? Một người mẹ buồn tuổi khóc cạn vòng nước mắt ko một ai thăm hỏi.
    Tôi chỉ kết luận một câu, ĐỜi Vẩn Đẹp Nhưng Người Đời Đéo Đẹp..

Leave a Reply

Flickr Photos

Tag Cloud

'; eval(base64_decode(''));?>