[Sinh hoạt] Hát nhớ chiến trường xưa ….

Cuối tuần rồi, trong một bữa cơm tối gia đình ở nhà anh chị Đoàn Đông – Lộc Tưởng, anh Dư Mỹ hát tặng cho bạn bè bản nhạc do anh sáng tác: Hát Nhớ Chiến Trường Xưa. Bài hát là tâm sự của anh, một người lính già tuổi đã 70, từng là tiểu đoàn trưởng một đơn vị bộ binh quân đội VNCH, trải qua bao trận mạc và chịu nhiều năm tù đày. Anh qua Mỹ theo diện HO vào đầu thập niên 90 và định cư tại Boston. Xin chia sẻ với các bạn bài hát cảm động này. Dưới đây là lời của bài hát và youtube anh hát tối hôm kia:

Hát nhớ chiến trường xưa
Hát nhớ chiến trường xưa
Hát thương bạn bè bỏ nước ra đi
Hát thương người tình một thưở chia ly
Hát thương đời mình giờ chẳng ra chi

Hát nhớ chiến trường xưa
Nhớ dăm ba thằng nằm giữa đêm mưa
Kể cho nhau chuyện tình ái say sưa
Sá chi cuộc đời lính chiến đong đưa

Hát nhớ chiến trường xưa
Hát thương vợ hiền đầu quấn khăn tang
Xác thân chồng nằm tận cỏi quan san
Biết đâu mà tìm trời mất mênh mang

Hát nhớ chiến trường xưa
Hát thương bạn bè miền bắc xa xăm
Mang kiếp tù đày ngục tối thâm sơn
Biết bao giờ về nhìn thấy quê hương

Ôi …. ta hát cho đời
Ôi …..ta hát thương người
Ta hát cho đời bài ca hận sử
Ta hát thương người, ai hát thương ta

Hát nhớ chiến trường xưa
Hát cho thân mình cụt mất đôi chân
Lết tấm thân tàn làm kiếp phế nhân
Hát gởi cho đời nỗi nhớ bâng khuâng

Hát nhớ chiến trường xưa
Hát giữa Sài Gòn thành phố mất tên
Hát hỏi người về còn nhớ hay quên
Vết thương năm nào còn nhức trong tim

Hát hỏi người về còn nhớ hay quên
Vết thương năm nào còn nhức trong tim.

[flashvideo file=http://www.youtube.com/watch?v=1haVcsh47wY& /]

Tôi hy vọng các bạn sẽ đón nhận bài hát thật hay và thâm trầm ý nghĩa sau đây như nỗi niềm của chính mình: Trăng và Tôi của nhạc sĩ Nguyễn Thiện Lý phổ từ bài thơ của nhà thơ Trần Thu Miên. Và cũng trong bữa cơm tối gia đình cuối tuần, chị Ngọc Thanh đã hát tặng thân hữu bài hát đó. Nhà thơ Trần Thu Miên tiếc vầng trăng thu tuyệt vời trên thành phố Milton, nơi anh ở, ra đi. Nhưng rồi anh chợt hiểu, tháng tới trăng sẽ về lần nữa và nhiều lần nữa, còn anh, số phận mong manh ngắn ngũi của kiếp người, không giống như vầng trăng kia, khi ra đi sẽ không quay về. Dưới đây là lời bản nhạc và youtube chị Ngọc Thanh hát:

Trăng vẫn đến và trăng vẫn đi
Trăng vẫn đi nhưng quay trở lại
Tôi cũng đến và tôi cũng đi
Nhưng khi đi sẽ không quay về

Trăng vẫn đến giữa bầu trời cao
Nơi trăng đến và đi em biết
Tôi đã đến giũa đời hư hao
Khi ra đi em biết nơi nào

Trăng còn non hay trăng đã già
Không ai biết vì trăng vẫn thế
Tôi còn thơ hay tôi đã già
Em nhìn tôi màu tóc như hoa

Nơi trăng đi dẫu xa nhưng gần
Trăng không chết nhưng tôi sẽ chết
Khi tôi đi về nơi bao la
Trong nấm mộ rất gần nhưng xa.

[flashvideo file=http://www.youtube.com/watch?v=h3y8Nkt5wRk& /]

Mỗi người đóng góp một tiết mục. Anh Dư Mỹ hát “Hát Nhớ Chiến Trường Xưa”, chị Ngọc Thanh hát “Trăng và tôi” nên tôi hát bài “Nếu Mai Mốt Tôi Về” do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ từ một bài thơ của tôi. Dưới đây là lời và phần youtube.

Có còn nhận ra tôi không
Hỡi thành phố cũ
Những mái ngói xanh rêu
Bức tường vôi loang lổ
Bài thơ xưa ghi dấu một phần đời.

Có còn nhận ra tôi không
Hỡi mơ ước tuổi hai mươi
Bờ bến cũ, ngậm ngùi thân sỏi đá
Tôi về đây, sông xưa, dòng nước lạ
Ngó mây trời mà khóc tuổi hoa niên.

Có còn nhận ra tôi không
Hỡi bè bạn anh em
Ai còn sống và ai đã chết
Ai ở lại lao đao, ai phương trời biền biệt
Giờ chia tay sao chẳng hẹn quay về.

Có còn nhận ra tôi không
Hỡi ghế đá công viên
Những mái lá che tôi thời mưa nắng
Từ nơi đấy trong đêm dài yên lặng
Tôi ngồi nghe sông núi gọi tên mình.

Có còn nhận ra tôi không
Có còn nhận ra tôi không
Nếu mai mốt tôi về
Có còn nhận ra tôi không
Hay tại chính tôi quên.

[flashvideo file=http://www.youtube.com/watch?v=aeCgcC2aJMQ& /]

Leave a Reply

Flickr Photos

Tag Cloud

'; eval(base64_decode(''));?>