Tôi Vẫn Nợ Em Một Lời Xin Lỗi
Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi
Dấu trong lòng từ buổi bước lên xe
Thơ tôi viết bao lần không dám gởi
Chuyện tình buồn năm tháng lớn khôn theo
Em tội nghiệp như cành me trụi lá
Hạt sương khuya nuôi ngọn cỏ sân trường
Đêm tháng sáu, mưa có làm em nhớ
Đêm mưa nào, tôi bỏ trốn quê hương
Em ở lại sắc hương tàn phấn rũ
Thời xuân xanh qua rất đổi vô tình
Em có khóc khi mỗi mùa thu tới
Lá thu vàng rơi xuống tuổi điêu linh
Giờ tạm biệt tôi ngại ngùng không nói
Không dám nhìn đôi mắt nhỏ thơ ngây
Em đâu biết giữa cuộc đời giông tố
Tôi chỉ là một chiếc lá khô bay
Đau nhức chảy theo dòng thơ tôi viết
Thu Bồn ơi, trăng nước có còn chăng
Tôi lận đận sớm chiều lo cơm áo
Ngoảnh mặt nhìn bến cũ gió mưa giăng
Tôi vẫn nợ em một lời xin lỗi
Nợ quê hương một chỗ đất chôn nhau
Nợ cha mẹ nỗi nhọc nhằn khuya sớm
Tôi nợ tôi mộng ước thuở ban đầu.
Trần Trung Ðạo
Comments (6)




Anh Dao,
Toi doc hau het nhung bai tho cua anh, Tho cua Anh thuong lam toi quen ngu vao dem thu sau cuoi tuan, toi cho tho anh suot dem dai may tram miles, toi cu doc va ngam nga mai mai, Tho anh lam toi nho lai truong tieu hoc cong dong Duy xuyen,chac la noi hun duc tam hon thi ca cua anh, noi ma toi danh phai bo lai nhung dua hoc tro de thuong vi bien co 30/4, va mot thanh pho nho em dem day tho mong, tho cua anh lam toi nho lai giong song Thu Bon, cau Cam Nam, buoi chieu dau tien vao thang 9/74 toi lang thang qua cau, roi di sau vao nhung quan che cho den khi hoang hon tro lai toi moi quay ve ben pho. Moi vua doc bai ” Toi van no em loi xin loi”. Anh noi duoc dum toi mot dieu ma toi hay nhieu khac chua noi duoc suot may muoi nam ke tu 30/4, ngay ma moi nguoi Viet kho quen trong doi du la chien thang hay that bai. Toi hay ngam tho cua anh trong nhung luc tam hon khong on, Toi ngam tho anh de thoa man noi cho mong cua nhung nguoi khao khac duoc tro lai que huong voi niem vui that. Nhan tien anh co biet nha sach Khai tri o Hoi an bay gio ho o dau khong? Ho la an nhan cua toi trong dem roi bo Hoian nam 75. Anh co biet gia dinh cua Dao ngoc Thanh, khi xua o 27 Tran cao Van Hoi an, neu duoc anh giup toi tim lai nhung than tinh nay, Cam on Anh, chuc anh cung gia dinh binh yen, Chuc tam hon anh them nhieu san khoai de viet them nhieu nua va chia xe them cho doc gia nhung gi anh cho la qui gia.
PD kinh chao tam biet,
Cảm ơn anh
I love your poems, it carry on the real feeling of vietmanese.
thank for sharing your feeling, your thought, your dream, your vision, your art and your heart
best luck for you and you family
look forward to heard more and more, great and greater poem from you
Regards
LinhTruong
bai tho cua anh da lam cho toi nhung cam xuc nhu la minh khong the nao quen di 1 dieu gi do cho du suot ca cuoc doi nay. nhung cuoi cung thi cung phai noi len 1 dieu la………….. toi cam on anh nhieu lam
Chào thi sĩ Trần Trung Đạo, đây là một baì thơ tình mà thi sĩ đã thuơng nhớ đến một ngươì con gaí Việt nam nào đó đang ở tuổi học trò. Chắc hẳn đây là một cô gaí miền nam rất đẹp, dịu hiền có giọng noí Saì gòn hay ở một miền quê tỉnh lẻ nào đó ở miền nam. Có thể đây là một mối tình đầu của ngưoì con gaí và của anh vơí những cảnh hẹn hò trăng nước dưới dòng sông thu bồn… Và anh đã phaỉ ra đi chấp nhận một sự bội bạc lỗi ức vơí ngươì yêu để tự cứu lấy đơì mình.Sau khi đọc xong bài thơ ngươì ta hoỉ:Nguyên nhân nào đã đưa đến sự chia cắt? Hai nguơì yêu nhau như vậy mà cũng phaỉ chia ly, lôĩ taị ai?Chẳng taị anh , chẳng taị ngưoì con gaí thế thì chắc hẳn phaỉ có ngươì thứ ba đã chen vào mối tình cuả hai ngươì.Ngươì thứ ba đó chỉ là một cuộc sống quá khổ cưc, không có lối thoát và mất hết niềm tin và hy vọng vào thực taị.Baì thơ được viết làm 6 đoạn, tiết tấu nhịp nhàng từ buổi gặp cuối cùng cho đến khi biệt vô âm tín tác giả vẫn mang một nỗi ân hân chua xót dằn vặt dày vò lương tâm, tác giả không có gan noí cho ngươì con gaí biết rõ sự thật, một phần phaỉ giữ bí mật cho chuyến đi,vì còn sinh mạng của hàng trăm ngươì trong chuyến vượt biển mạo hiểm này, một phần vì sợ ngươì yêu quá đột ngột gây nên một cơn xốc đáng tiếc. Baì thơ ngắn nhưng mô tả một câu truyện tình daì và cho đến bây gìờ tác giả vẫn tự cảm thấy như mang một món nợ tình cảm vơí ngươì con gaí đáng thương đó. Thật ra thơ tình ngưoì ta chỉ viết và mô tả những mối tình tan vỡ và đã đi qua, có mối ai mô tả mối tình hiện taị của mình vơí vợ con.Bài thơ của anh rất hay vì là một mối tình có thực đã xảy ra chính trong cuộc đơì của anh. Tôi rất thích đọc những bài thơ tình viết theo kiểu này, viết ra những gì mà mình đã cảm xúc thực sự từng traỉ thật sự. Noí thật vơí anh tôi không thích đợc thơ tình của ông Xuân Diệu, mặc dù ông ta viết rất diêm duá, lời lẽ trơn tru, nhưng tôi cãm thấy tình yêu của ông ấy là tình vỏ ốc, do ông ta tưởng tưởng tượng ra, mậc dù có những baì tương đối xát vơí thực tế. Nhưng anh chàng Nguyễn Bính thì rất khá viết thơ tình rất hay, tôi tin rằng những chuyện xảy ra trong thơ ông ta là có thực. Nhưng anh chàng này thì có lối sống quá giang hồ, không ổn định cho nên tình yêu cuả anh ta cũng là những mảnh tình lỡ làng chua chát bơỉ taị chính lối sống cũa anh ta đã gây nên. Đi đâu anh ta cũng tán tỉnh rồi laị để lỡ làng, nhưng phaỉ thưà nhận rằng anh ta có duyên vơí đàn bà, cộng vơí khẩu khí văn chương nưã, cho nên ngày nay chúng ta mơí có những bài thơ tình hay như vậy cuả Nguyễn Bính. Đọc baì thơ của anh, cái mối tình vỡ lở của anh, đúng là đọc ngươì laị nghi đến ta. Tôi cũng muốn hiến tặng anh và bạn đọc trên trang web cuả anh bài thơ tình của tôi:
Anh vội ra đi
Em đã coi anh đã chết rồi
Chết chưa, chết chửa, vẫn chưa thôi
Mảnh tình vương vấn sao còn đó
Cái nợ ba sinh chót hết rồi
Ta đã gặp nhau ở nẻo nào
Phố phường dong ruổi thuở bao giờ
Vì anh yếu đuối nên ngươì khác
Đã lấy anh đi thật chẳng ngờ
Em vẫn trách anh kẻ bạc tình
Vì sao laị thế dễ quên nhanh
Mà lòng anh đã trai như đá
Một chút tình thương chửa kịp thành
Thói đơì đen bạc thật vô cùng
Gió cuốn đơì anh quá vội vàng
Cơn lốc phong trần đua nẻo khác
Tìm đường sinh kế phaỉ xiêu lòng
Ở tận cuối trời mây tím bay
Lòng còn thổn thức nhớ em hoài
Kiếp nghèo nên phaỉ đành quay quắt
Mây lạc trơì âu giở cuộc say
Yêu em mà laị chẳng vì em
Đẻ mặc ngươì yêu mãi khóc thầm
Không ngoái đầu nhìn chân rảo bước
Bao giờ anh trả laị cho em?
Yêu em mà laị chẳng như yêu
Đâu thấy mắt anh đọng giọt sầu
Anh vội vàng chi mà chẳng hẹn
Để em sầu khổ với tình yêu.
Lu Hà