Bà Mẹ Điên
Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say
Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây
Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên
Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con
Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay
Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngoài giọt máu mẹ cha
Khi trời vừa sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con
Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay
Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay
Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say
Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây
Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.
Trần Trung Đạo
Comments (4)




Thật sự, tôi không biết trang Web này của bạn. Tôi chỉ dùng Google tìm kiếm hình ảnh của Bà Mẹ thôi. Tôi chỉ thích thú với tấm hình được đăng. Khi click vào, tôi choáng ngợp vì bài thơ. Lời văn cực kỳ ngắn gọn mà xúa tích… Tại sao có 1 câu chuyện cảm động đến thế??? Tôi không phải là nhà phê bình Văn học gì hết. Tôi chỉ là 1 người yêu thơ…
Bài thơ thật tuyệt vời trong lòng tôi… Chắc chắn, hình ảnh đó sẽ đi theo tôi hoài…
Nếu được, xin mạn phép được đăng bài của bạn trên Blog của tôi được không bạn?
Thân chào…
Thật lòng,tôi chỉ lên Google tìm hình ảnh của một người mẹ.Và tôi cũng như anh Nguyễn Ngọc Hiếu (bài trên),rất lấy làm xúc động bởi hình ảnh của một bà mẹ điên!Lời thơ rất bình dị,mộc mạc.Có lẽ hình ảnh người mẹ này đã thấm vào tôi.Xin tác giả cho phép tôi được lấy lên blog của ình để mọi người cùng chia xẻ.Xin cảm ơn tác giả!Thân ái.
Xúc động quá, cho phép tôi đăng lại bài thơ này trên blog nhé. Xin cảm ơn!
Lời thơ của chú nhẹ nhàng mộc mạc mà buồn lắm chú ơi!!Con ko ngăn nổi nước mắt cứ tuôn.Ôi! Phận người sao long đong!!!Cảm ơn chú đã tạo ra những tác phẩm xúc động và chân thực cho đời!!!